Triệu Liệt Kỳ cũng chạy sát phía sau. Lâm Hạo Vũ thầm chửi một tiếng, lúc này không cách nào cắt đuôi hắn được, đành phải tăng tốc chạy về phía nơi phát ra tiếng kêu. Mà hướng đó, lại rất giống chỗ cái trứng Lôi Hổ đã rơi xuống.
Chỉ vài trăm mét, trong chốc lát hai người đã đến nơi. Trước mắt họ là một kẻ mặc áo dài xanh nhạt, quần áo lấm lem bùn đất và máu, đang lăn lộn đau đớn trên mặt đất.
Đây đã là phạm vi Ngân Ngư Hồ. Nhìn trang phục và giày thì không giống tu sĩ bản địa ở tinh cầu 867-CC, nhưng kiểu tóc lại khá giống. Tu vi chỉ mới tầng một Luyện Khí, với hai người bọn họ thì chẳng có gì nguy hiểm.
Lâm Hạo Vũ lập tức dùng thần thức quét quanh một vòng, nhưng không phát hiện trứng Lôi Hổ đâu cả. Hắn thầm nghĩ: chẳng lẽ cái kẻ đang lăn lộn này nhặt được rồi sao?
Triệu Liệt Kỳ lúc này đã cúi xuống kiểm tra thương thế của người kia.
“Ngươi bị yêu thú cắn tay, linh khí trong cơ thể tán loạn. Mau vận công pháp, điều chỉnh lại linh khí đi.” – Triệu Liệt Kỳ nhắc nhở.
Ngô Tư Kỳ lúc này đau đến mức không mở nổi mắt, thần thức cũng chẳng thể vận dụng, nhưng vẫn nghe được giọng nam dày dặn ở gần đó.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play