Cậu bé mập trắng lên tiếng:
“Ta chỉ nói là không biết nếu rơi xuống từ lưng Linh Nhạn thì sẽ ra sao, thế là Đào Hổ liền xô Vu Đào xuống.” Vừa nói, cậu vừa chỉ về phía thằng bé gầy đen đứng gần chỗ Vu Đào ngã, để chứng minh mình không liên quan.
Lũ trẻ con vẫn chưa quá xấu xa, Ngô Tư Kỳ hỏi vài câu liền lộ ra sự thật. Cô nhất thời không biết phải làm gì. Không thể nặng tay với mấy đứa nhỏ này, mà chuyện này có coi là “giết người chưa thành” hay không thì cũng khó nói. Trẻ con vốn ích kỷ, chưa đủ trưởng thành để hiểu cảm giác của người khác. Ở Hoa Hạ, bao vụ bắt nạt trong trường học chẳng phải vẫn thế sao? Những đứa hay bắt nạt bạn bè hiếm khi tự nhận mình sai, chỉ cho rằng người khác đáng bị như vậy.
Đúng lúc ấy, Vu Đào treo lơ lửng mới òa khóc lớn.
Ngô Tư Kỳ thầm nghĩ: việc này thật ra chẳng liên quan nhiều đến cô, tốt nhất đừng tự chuốc rắc rối. Cô đâu phải “hiện thân chính nghĩa”. Bài học ở thôn Tuyền còn chưa đủ sâu sắc sao?
Trước hết cứ kéo con bé lên đã, chuyện về sau nếu không dính dáng tới mình thì coi như bỏ qua.
Ngô Tư Kỳ bước đến chỗ Vu Đào treo mình, đưa tay muốn kéo lên, nhưng khoảng cách hơi xa. Cô đành cởi dây lưng buộc bên hông, định dùng nó kéo Vu Đào.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT