Ngô Tư Kỳ nghẹn đắng trong lòng, gần như muốn chết theo. Sao mà ai cũng lần lượt bỏ mạng thế này? Khắp đất toàn xác người, mùi máu tanh xộc lên, nói với cô rằng tất cả đều là thật.
Thân thể bị gã áo bào trắng ném đá trúng nhiều chỗ, âm ỉ đau. Nếu không nhờ mặc áo chống đạn, ngay lúc lần đầu giao đấu cùng Thường Thọ, cô đã sớm mất mạng. Ngô Tư Kỳ cảm thấy thế giới này thật quá tàn nhẫn.
“Giao dịch kết thúc. Chúng ta đi thôi.” – giọng Tư Không Huy vẫn lạnh lùng, nói với thôn trưởng Tuyền Quảng.
Thôn trưởng Tuyền Quảng, Tuyền Thiết Ngưu cùng dân làng đồng loạt quỳ xuống tạ ơn, cảm tạ các kiếm khách đã tiêu diệt sơn phỉ, giữ được thóc lúa, rồi tiễn bước họ rời đi.
Ngô Tư Kỳ theo sau Tư Không Huy, hướng về nơi mai táng Thường Thọ.
Khi đặt xác xuống, thấy Tư Không Huy lại định dùng bảo kiếm đào hố, cô liền bảo: “Để ta.” Rồi từ trong không gian lấy ra cái cuốc nhặt được từ chỗ thôn dân.
Thực ra, khi gom đao kiếm của bọn sơn phỉ, cái cuốc để cạnh đó, cô tiện tay thu luôn mà không để ý. Cô tính sau khi đào huyệt xong sẽ trả lại cho dân làng.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT