“Ngô công tử, hôm nay có muốn cùng ta tìm vui với nữ nhân không? Đời người chẳng ai biết ngày mai thế nào, phải biết hưởng lạc trước mắt. Như Thường công tử kia, chết rồi còn chẳng biết mùi đàn bà, chẳng phải uổng phí một kiếp sao?” – Thuần Vu Triết vừa nhăn nhó bôi thuốc bột lên vết thương, vừa cười hềnh hệch nói.
Ngô Tư Kỳ không rõ bọn họ dùng thuốc gì, cô vốn cũng chẳng có thứ gì trị kiếm thương. Trong Côn Luân bí cảnh cô chỉ hái được ít cỏ cầm máu, mà hiệu quả cũng chẳng thấy ngay. Loại dược thảo mới mẻ này, nói ra sợ cũng chẳng hơn thuốc bột của họ. Nghĩ vậy nên cô không lấy ra, vì nhìn qua vết thương đồng đội cũng chỉ nhẹ, không đến nỗi nào.
“Ngô công tử, huynh có bị thương không? Có cần xử lý vết thương không?” – Tư Không Huy lo lắng hỏi.
“Đa tạ các vị quan tâm, ta không bị thương. Chỉ là… thật xin lỗi. Lúc ấy ta nghe tiếng sơn phỉ la hét, chẳng bao lâu thấy chúng đuổi nhau chạy hết, ta ở phía sau, không dám theo.” – Ngô Tư Kỳ có chút ngượng ngùng nói.
“Không phải bảo huynh châm lửa một căn rồi chạy sao? Sao lại rớt lại phía sau?” – Mộ Đạt nhíu mày hỏi.
“A? Là châm một căn rồi chạy à? Ta tưởng phải châm hết cả mấy căn nhà rồi mới chạy chứ?” – Ngô Tư Kỳ ngạc nhiên.
“Ha ha! Quên mất huynh mới bước chân ra giang hồ. Sơn phỉ không trúng độc, nhà vừa bị đốt liền biết ngay. Dù châm thêm mấy căn nữa thì có ích gì? Ha ha ha!” – Thuần Vu Triết vừa kéo áo ngoài, vừa cười.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play