Kiều Nhã Tư từ từ nhếch môi, vén mái tóc dài trước ngực, khoanh tay trước ngực, khinh miệt nhìn cô ta, gằn từng chữ.
"Nhưng tôi đã bắt đầu cướp rồi, ví dụ như người đàn ông của cô. À đúng rồi, cô không tò mò tối qua tôi đã ở cùng ai sao? Thứ mà cô đã bỏ vào rượu của tôi, tôi đã dùng lên người ai rồi?"
Sắc mặt Kiều Oanh lập tức trắng bệch, trong vẻ tái nhợt còn ẩn hiện sắc xanh, hốc mắt dần đỏ ngầu, nổi lên những tia máu.
Ánh mắt nhìn cô chằm chằm hận không thể xé xác cô ra, hơi thở dồn dập, rối loạn.
"Kiều Nhã Tư, đồ đê tiện, đồ lẳng lơ! Anh ấy là bậc trên của cô, cô, cô lại dám, đồ hạ tiện, không biết xấu hổ!"
Kiều Nhã Tư không hề bị lay động bởi những lời chửi rủa của cô ta, hoàn toàn không để tâm, ung dung phản bác.
"Tôi chưa bao giờ coi anh ta là bậc trên, vì bản thân cô trong mắt tôi chẳng là gì cả. Anh ta trong mắt tôi cùng lắm chỉ là một người đàn ông, một người đàn ông bị vẻ trẻ đẹp của tôi hấp dẫn. . ."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT