Mạnh Y Nhiên nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, thở dài:

"Nói ra thì là tớ có lỗi với cậu."

Lê Thiển sững sờ:

"Sao lại nói thế?"

"Lúc đó nếu không phải tớ xúi cậu đi quyến rũ Cố Đình Sâm, hai người. . ."

Lê Thiển nắm lấy tay bạn, lắc đầu:

"Không liên quan đến cậu, lúc đó dù cậu không nói, tớ thực ra cũng đã định làm vậy rồi."

Mạnh Y Nhiên nhìn cô một lúc lâu rồi ôm chầm lấy cô.

"Cố Đình Sâm là một tên khốn vừa không có trái tim vừa mù mắt, đợi cậu ly hôn xong nhất định phải tìm một người đàn ông tốt hơn hắn ta để hắn tức chết!"

Lê Thiển cười vỗ vai cô bạn, làm gì còn ai tốt hơn nữa?

Trong lòng đã có người để thương nhớ thì dù có tiếc nuối hay không cam tâm, cũng sẽ không có người thứ hai nữa.

"Ê, kia có phải là Tưởng Di không?"

"Hình như là cô ta. . ."

"Tớ nghe nói bạn trai đại gia của Tưởng Di là tổng giám đốc Cố thị, Cố Đình Sâm, không biết thật hay giả nữa?"

"Không biết, nhưng không có lửa làm sao có khói. . ."

"Không biết cô ta có gả vào hào môn được không nhỉ."

"Trừ khi là tình yêu đích thực, chứ gia đình như Cố thị, dù cưới vợ cũng sẽ chọn người môn đăng hộ đối chứ?"

"Hừ, bây giờ ông chủ lớn có tiền nào mà chẳng nuôi phụ nữ bên ngoài?"

"Cũng đúng. . ."

Mạnh Y Nhiên nghe bàn bên cạnh nói chuyện mà mặt mày đen sạm, nhưng khi cô quay đầu lại thì chỉ thấy bóng lưng Tưởng Di biến mất ở tầng hai.

Cô quay sang nhìn Lê Thiển, cô không có biểu cảm gì, chỉ im lặng uống nước trái cây.

"Cậu không sao chứ?"

Lê Thiển cười với cô bạn:

"Không sao, quen rồi, với lại bây giờ tớ cũng không còn để tâm nhiều nữa."

Trước đây cô sẽ tự nghi ngờ bản thân, đêm không ngủ được, muốn hỏi nhưng không dám hỏi, ngày nào cũng tự dằn vặt mình.

Bây giờ thì không còn nữa.

"Tớ vào nhà vệ sinh một lát."

Mạnh Y Nhiên gật đầu:

"Ừ."

Sau khi xong việc, Lê Thiển mở vòi nước rửa tay.

"Cô Lê, thật trùng hợp."

Lê Thiển khựng lại, không lập tức ngẩng đầu nhìn cô ta mà từ tốn rửa tay xong, rút khăn giấy lau khô rồi mới quay lại nhìn.

Tưởng Di mặc một chiếc váy dài màu tím, đang mỉm cười nhìn cô.

Lê Thiển liếc cô ta một cái rồi thu hồi ánh mắt, thậm chí không thèm chào hỏi mà định bỏ đi.

Tưởng Di thấy mình bị lơ đi, sắc mặt không khỏi trầm xuống:

"Cô Lê chắc vẫn chưa biết đâu nhỉ?"

Lê Thiển lúc này mới dừng bước, liếc mắt nhìn cô ta:

"Muốn tôi biết chuyện gì thì không cần phải vòng vo tam quốc, cô cứ nói thẳng đi."

Tưởng Di bị cô nói cho nghẹn họng, nhưng lập tức lại cười.

"Nói ra tôi còn phải cảm ơn cô Lê hôm đó đã không nể nang tình cảm đấy."

Lê Thiển chỉ im lặng nhìn cô ta, không có biểu cảm gì.

Hai người nhìn nhau một lúc, cuối cùng Tưởng Di thu lại nụ cười giả tạo, mỉa mai nói.

"Mặc dù hôm đó cô Lê không đồng ý hòa giải, nhà trường cũng đã biết chuyện em họ tôi làm, nhưng A Sâm lại giúp em họ tôi vào được Học viện Mỹ thuật Hoàng gia, nói ra cũng coi như trong họa có phúc nhỉ? Cho nên tôi phải thay Hân Hân cảm ơn cô Lê."

Lê Thiển nghe xong không có biểu cảm gì thừa thãi, chỉ im lặng nhìn bộ dạng đắc ý của cô ta.

Nhưng Lê Thiển có thể nhịn không có nghĩa là Mạnh Y Nhiên có thể nhịn.

Cô xông tới, kéo Lê Thiển ra sau lưng mình, dùng ánh mắt khinh miệt nhìn Tưởng Di từ trên xuống dưới.

"Ồ, thì ra cô chính là người đàn bà không biết xấu hổ, đi quyến rũ đàn ông đã có vợ à?"

Tưởng Di nghe vậy sắc mặt lập tức tái mét:

"Cô!"

"Tôi thì sao? Cô không tự soi gương xem lại mình đi, cô có điểm nào so được với Thiển Thiển nhà chúng tôi à? Cố Đình Sâm cũng không biết có phải bị mắt bò che mắt không mà lại đi để ý đến loại người như cô."

Tưởng Di bị chọc tức đến nghẹn họng, tức giận trừng mắt nhìn Mạnh Y Nhiên:

"Cô là ai?"

"Tôi là ai cô không có tư cách để biết. Nghe nói cô là vũ công à? Vậy thời xưa chẳng phải là vũ nữ sao? Nói cho hay thì là nghệ sĩ, nói khó nghe thì chẳng phải là đi bán nghệ à?"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play