Vì căng thẳng, mọi sự chú ý của cô đều đổ dồn vào một chỗ.
Cơ thể trở nên nhạy cảm vô cùng. . .
Hoàn toàn không chịu nổi bất kỳ sự trêu chọc nào.
Lê Thiển gần như run rẩy cất lời:
"Được rồi, đủ rồi, được rồi mà, mau. . . mau thả em xuống."
Yết hầu Cố Đình Sâm trượt lên xuống vài lần mới ép mình dời tầm mắt, dừng lại trên gương mặt ửng hồng của cô.
"Sao vẫn còn như con gái nhỏ vậy?"
Lê Thiển tưởng anh đang nói đến chuyện cô ngại ngùng.
Nhưng cảm xúc ngại ngùng đâu phải là thứ con người có thể kiểm soát được?
Nhưng sự thật chứng minh cô đã nghĩ sai, vành tai cô bỗng bị cắn nhẹ một cái, hơi thở ấm áp chui thẳng vào trong.
"Sao vẫn còn nhạy cảm thế? Ngón tay cũng. . ."
Trán Lê Thiển giật thình thịch, cô đột ngột quay đầu lại, dùng tay bịt miệng anh.
"Anh đừng nói nữa!"
Cố Đình Sâm ngửi thấy mùi hoa nhài trong lòng bàn tay cô thì nhướng mày, khẽ hôn lên đó một cái.
Lê Thiển như bị bỏng, lập tức rụt tay lại.
"Thả em xuống."
Cố Đình Sâm lại ghé sát vào cô, hôn lên cánh tay mảnh khảnh của cô rồi trầm giọng nói.
"Anh vừa mới giúp em."
Lê Thiển không nhịn được cắn môi. Ai cần anh giúp chứ? Cô đã nói rõ là không cần bôi, mà nếu có bôi thì cô cũng tự làm được, cô đâu phải không có tay!
"Muốn em nói một tiếng cảm ơn à?"
Cố Đình Sâm lại cười khẽ một tiếng:
"Cái đó thì không cần, chúng ta có qua có lại là được rồi."
"Qua lại cái gì. . ."
Lê Thiển vừa định hỏi đã cảm nhận được cơ thể anh áp sát vào.
Cô lập tức cứng đờ, không chỉ ngậm miệng mà còn nhắm chặt cả mắt, nhưng lời nói ra vẫn run rẩy.
"Em mới bôi thuốc xong."
"Ừm, anh biết, nên đừng sợ, tối nay không động đến em đâu."
Lê Thiển ngơ ngác mở mắt nhìn anh, không biết rốt cuộc anh có ý gì.
Nhưng cô nhận ra ánh mắt Cố Đình Sâm dường như vẫn luôn dán chặt vào môi mình.
Vài hình ảnh không mấy trong sáng đột ngột hiện lên trong đầu.
Hồi đại học, cô bị Mạnh Y Nhiên ép xem cùng vài bộ phim người lớn, những gì cần biết thực ra cô đều biết cả.
Tim Lê Thiển đập thình thịch, cô vội quay mặt đi, giọng run rẩy.
"Không được!"
Cô tuyệt đối không làm được!
Lúc xem đã thấy ghê tởm rồi, cô không thể nào làm được chuyện đó!
Cố Đình Sâm thấy cô phản ứng dữ dội như vậy liền thất vọng thở dài, ánh mắt đành phải từ môi cô dời xuống.
Ánh mắt anh dừng lại một chút trước ngực cô, cuối cùng lại rơi xuống bàn tay trắng nõn của cô.
"Đưa tay đây."
Da đầu Lê Thiển lập tức tê dại, cô mở to mắt, nói năng cũng có chút lắp bắp.
"Không, không được. . ."
Cố Đình Sâm nheo mắt, không vui chậc một tiếng, trực tiếp nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô mân mê.
"Cái này không được, cái kia cũng không được, thế nào em mới được?"
Lê Thiển cũng rất muốn hỏi anh một câu, nhất định phải làm sao, không làm không được à?
Nhưng Cố Đình Sâm dường như có thể đọc được suy nghĩ của cô.
"Giúp anh, nếu không sẽ khó chịu lắm. Ngoan, nhé?"
Lê Thiển tin lời anh nói là thật, dù sao thì sự hiện diện của nó cũng không thể xem thường được.
"Nhưng. . . nhưng em không biết. . ."
Cô thật sự chưa từng làm, trước đây Cố Đình Sâm chỉ giày vò cô trên giường, những trò khác cũng có nhưng không phải cái này.
"Ông xã dạy em, trước tiên xòe tay ra, đừng nắm chặt thế, để dành sức lát nữa dùng. . ."
Lê Thiển như một con rối, dưới sự chỉ dạy kiên nhẫn của anh.
Cho đến cuối cùng, rõ ràng cô không làm gì nhiều mà cả người lại vã mồ hôi, lưng áo cũng ướt đẫm.
Cố Đình Sâm trực tiếp vùi đầu vào cổ cô, trầm giọng thở dài:
"Thông minh thật. . ."
Cuối cùng, Cố Đình Sâm giúp cô dọn dẹp sạch sẽ rồi ôm cô về phòng ngủ.
Cố Đình Sâm hôn nhẹ lên tai cô, tâm trạng của người đàn ông sau khi được giải tỏa cũng khá tốt.
"Ngủ đi."
Lê Thiển nhắm chặt mắt, siết chặt bàn tay phải của mình. Dù đã rửa rất sạch nhưng cảm giác ấy dường như vẫn còn, khiến cô không thể nào lờ đi được.
Không biết bao lâu sau cô mới dần chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau tỉnh lại, hiếm thấy Cố Đình Sâm vẫn còn ở đó, cô ngẩn người một lúc rồi cúi xuống nhìn cánh tay đang quấn quanh eo mình, định nhẹ nhàng gỡ ra thì lại bị ôm chặt hơn.
"Mấy giờ rồi?"
Lê Thiển khựng lại, nhìn đồng hồ:
"Bảy giờ."
"Ừm, nằm thêm chút nữa đi."
Lê Thiển quay đầu nhìn anh:
"Anh không đến công ty à?"
"Có."
"Vậy anh buông em ra, em cũng phải đến công ty làm việc."
Nghe vậy, Cố Đình Sâm mới mở mắt nhìn cô:
"Nhất định phải đi à?"
Lê Thiển không nói gì, nhưng vẻ mặt và thái độ đã cho thấy câu trả lời của cô.
Cố Đình Sâm không phải người gia trưởng, anh luôn ngưỡng mộ những người phụ nữ có năng lực, những nữ cường nhân.
Nhưng nếu người phụ nữ đó là vợ anh thì lại là chuyện khác.
Anh thu tay lại, cầm điện thoại lên xem, Lê Thiển cũng lật chăn xuống giường, tưởng rằng chủ đề này đã kết thúc.
"Anh rót thêm một khoản vốn đầu tư nữa thì sao?"
Lê Thiển khựng lại, quay người nhìn anh:
"Anh không thích em ra ngoài làm việc à?"
Cố Đình Sâm nhìn cô không nói gì. Đúng là anh không thích lắm.
So với việc đó, anh càng muốn Lê Thiển mỗi ngày có thể ngoan ngoãn ở nhà chờ anh về.
"Nhưng Cố Đình Sâm, dù em có là con chim anh nuôi trong lồng, em vẫn có cánh."
Lê Thiển im lặng nhìn anh vài giây rồi mới nghiêm túc nói:
"Dù anh có đưa ra điều kiện gì, em cũng sẽ không thay đổi quyết định. Thỏa thuận trước hôn nhân của chúng ta cũng không hề ghi rằng em không được đi làm sau khi cưới. Đương nhiên, nếu anh không hài lòng với trạng thái hiện tại của em, anh có thể chấm dứt bất cứ lúc nào, vì em sẽ không thay đổi."
Ban đầu Cố Đình Sâm vẫn lười biếng lắng nghe, nhưng khi nghe đến câu cuối cùng, mặt anh mới lạnh đi.
Lê Thiển nhìn anh vài giây rồi thu hồi ánh mắt, đi vào phòng tắm.
Cố Đình Sâm nheo mắt, vài giây sau mới khẽ cười khẩy.
"Đúng là càng nuôi lá gan càng lớn."
Thỉnh thoảng lại muốn dùng cái mỏ nhọn của mình mổ anh một cái.
Sau khi hai người dùng bữa sáng xong, Lê Thiển muốn tự lái xe đến công ty, nhưng Cố Đình Sâm đã mở sẵn cửa xe, ý tứ vô cùng rõ ràng.
Lê Thiển dừng lại một chút rồi nói:
"Lê thị và công ty của anh ở hai hướng khác nhau, em có thể tự lái xe."
Cố Đình Sâm khẽ hất cằm:
"Anh đưa em đi. Lên xe."
Lê Thiển biết mình không thể cãi lại anh, một người đã nói là làm, hiếm khi có ai dám làm trái ý anh.
Lê Thiển không muốn tranh cãi với anh về những chuyện nhỏ nhặt này, đành phải lên xe.
"Chào buổi sáng, bà chủ."
Lê Thiển cười nhẹ với Lâm Bình:
"Chào buổi sáng, trợ lý Lâm."
Mặc dù Lâm Bình là trợ lý của Cố Đình Sâm, nhưng trong ba năm qua, những lúc có việc không tìm được Cố Đình Sâm, hoặc cần anh ra mặt giúp đỡ, phần lớn đều do Lâm Bình giải quyết.
Dù sao cũng đã nợ ân tình, thái độ đương nhiên phải tốt hơn một chút.
Cố Đình Sâm liếc nhìn hai người, bỗng nói một câu:
"Hai người thân nhau lắm à?"
Lâm Bình:
"? ? ?"
Chẳng lẽ không nên thân quen sao?
Cả hai đều không nói gì, Cố Đình Sâm lại thản nhiên hỏi một câu.
"Quan hệ của hai người tốt lắm à?"
Lâm Bình:
". . ."
"Ờm, Cố tổng, tôi và bà chủ. . ."
Lê Thiển bỗng nhiên lên tiếng:
"Rất thân là đằng khác, dù sao ba năm nay số lần em gặp trợ lý Lâm còn nhiều hơn số lần gặp anh, đương nhiên là thân hơn rồi."
Lâm Bình:
"! ! !"
Anh đã nói rồi mà, sáng nay ăn bánh bao, bốn cái mà rơi mất hai cái chắc chắn không phải điềm lành.
Cố Đình Sâm nghe vậy mặt tối sầm lại:
"Thế à?"
Bản năng sinh tồn của Lâm Bình tăng vọt, dù mắt không dám liếc nhìn kính chiếu hậu, anh vẫn nói.
"Bà chủ, tôi cũng chỉ làm theo sự sắp xếp của Cố tổng thôi ạ."
Lê Thiển liếc nhìn Lâm Bình, không nói thêm gì nữa. Vừa rồi cô chỉ muốn chọc tức Cố Đình Sâm thôi, chứ không có ý làm khó Lâm Bình.