Lê Thiển bị chữ "phóng đãng" anh vừa nói làm cho cả người nóng bừng.
Cô là tiểu thư danh giá đúng nghĩa, được giáo dục một cách nền nã.
Những nơi như quán bar, lần nào đến cũng là bị Mạnh Y Nhiên lôi kéo, thực tế cô không thích những nơi ồn ào và không khí như vậy.
"Buông em ra."
Cố Đình Sâm không ngừng hôn lên cổ và vai cô, thấp giọng nói:
"Buông ra để em tiếp tục lẳng lơ à?"
Lê Thiển nhíu mày, một tay anh giữ chặt eo sau khiến cô không thể cử động, tay kia giữ gáy không cho cô né tránh.
"Em biết tại sao tối nay anh giận."
Cố Đình Sâm khựng lại, tay giữ gáy cô hơi cuộn lại, kéo tóc cô về phía sau một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Lê Thiển chỉ có thể ngửa đầu theo lực kéo của da đầu, cô đành phải hơi cúi mắt nhìn anh.
Thấy ánh mắt anh sâu thẳm đang nhìn mình chằm chằm:
"Tại sao?"
Cô mím môi, vẫn giải thích một câu.
"Tối nay gặp học trưởng Bùi là tình cờ, anh ấy có hợp tác với công ty nên đến tìm chị Hai bàn công việc, cũng là bạn học cũ của tụi em nên mới mời anh ấy đi cùng, chỉ là trùng hợp chứ không phải cố ý hẹn nhau."
Lê Thiển nhìn gương mặt không hề lay chuyển của anh, nghĩ đến câu nói muốn xử lý Bùi Văn mà anh buông ra cách đây không lâu.
Cô không muốn vì sự hiểu lầm này mà liên lụy đến người khác.
"Anh yên tâm, chỉ cần em còn là bà Cố một ngày, em sẽ không làm bất cứ chuyện gì vượt quá giới hạn."
Cố Đình Sâm dường như nhíu mày:
"Chỉ vậy thôi à?"
"Ừm."
Lời nói rất đơn giản, chỉ dăm ba câu, nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Cố Đình Sâm không đợi được thêm lời nào khác, anh dùng đầu ngón tay chậm rãi lướt qua đôi môi đỏ của cô:
"Lần cuối cùng."
Ánh mắt Lê Thiển khẽ lóe lên nhưng không nói gì, chậm rãi cụp mắt xuống.
Cố Đình Sâm lại ấn cô vào người mình và hôn lên.
Lê Thiển khựng lại một chút nhưng không từ chối, cô từ từ nhắm mắt lại mặc cho anh.
Cho đến khi cả hai đều dâng trào cảm xúc, Cố Đình Sâm thở dốc, gõ vào tấm ngăn, rồi nhấn nút liên lạc.
"Tìm một nơi ít người rồi đỗ xe."
Sau khi anh nói câu đó, Lê Thiển cảm nhận rõ chiếc xe chao đảo một chút, không khó để tưởng tượng Lâm Bình đã kinh ngạc đến mức nào.
Lê Thiển cũng giật mình trong giây lát, cô vội vàng giữ lấy cánh tay đang nổi gân xanh nóng hổi của anh.
"Không được."
Ánh mắt Cố Đình Sâm nhìn cô u tối như một cái giếng cổ ngàn năm, như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Anh nhìn đôi môi sưng đỏ của cô, ánh mắt càng thêm trĩu nặng, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói khàn đặc.
"Sao lại không được? Cùng em thử địa điểm mới không tốt sao?"
Lê Thiển thấy anh định làm thật, lập tức căng thẳng.
"Không được, Cố Đình Sâm, em không muốn ở bên ngoài!"
"Ừm, chúng ta ở trong xe, không ai thấy đâu, ngoan."
Lê Thiển hơi mở to mắt nhìn anh, không thể tin được những lời này lại phát ra từ miệng anh.
Danh gia vọng tộc đâu rồi?
"Không, em không muốn ở trong xe, anh buông em ra!"
Cố Đình Sâm nhíu mày, giữ cằm cô, nhìn thấy sự kháng cự rõ rệt trong mắt cô.
"Thật sự không muốn?"
Lê Thiển thật sự sợ anh định làm chuyện đó ngay trên xe.
Vì vậy cô hít một hơi thật sâu, nghiêm giọng nói:
"Em không phải là những người phụ nữ anh chơi bời bên ngoài, xin anh hãy tôn trọng em!"
Sắc mặt Cố Đình Sâm trầm xuống, nhìn cô không chớp mắt.
Lê Thiển mím môi:
"Nếu anh muốn thử cảm giác mới lạ, thích kích thích, xin lỗi em không làm được, anh có thể đi tìm. . ."
Ánh mắt Cố Đình Sâm trở nên sắc lạnh:
"Em dám nói thêm một chữ nữa, anh sẽ làm em ngay bây giờ!"
Ánh mắt Lê Thiển khẽ lóe lên, thấy ánh mắt anh lạnh lùng, cô đành phải hơi dời đi.
Cố Đình Sâm nhìn cô rất lâu mới nắm lấy gáy cô, trầm giọng nói.
"Những lời như vậy, đừng để anh nghe thấy lần thứ ba, nhớ chưa?"
Nói xong, anh cũng không đợi Lê Thiển trả lời mà đẩy cô sang một bên.
Lê Thiển vội vàng nhấn nút liên lạc:
"Trợ lý Lâm, phiền anh lái xe về nhà."