Lê Thiển trở lại phòng, nằm trên giường nhìn vào chiếc máy tính bảng, đây đều là những dự án quan trọng của Lê thị trong những năm gần đây.

Cô muốn hòa nhập vào công ty, cần phải học và nắm vững những thứ này.

Nghe thấy tiếng mở cửa, cô chỉ khựng lại một chút chứ không ngẩng đầu lên, tiếp tục tập trung vào công việc.

"Đang xem gì vậy?"

"Một số tài liệu dự án của công ty."

Lê Thiển thản nhiên đáp.

Cố Đình Sâm nghe vậy liền đi tới:

"Em xem có hiểu không?"

Lê Thiển im lặng vài giây rồi mới không nhịn được ngẩng đầu nhìn anh.

Cố Đình Sâm nhướng mày, như thể đang hỏi cô: Sao thế?

Lê Thiển hít một hơi thật sâu, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cô vẫn quyết định nuốt lời trở lại.

Trước đây đã không muốn nói, bây giờ lại càng không muốn nói.

"Không có gì."

"Lúc nãy em rõ ràng có lời muốn nói, muốn nói gì thì cứ nói, sợ gì chứ?"

Lê Thiển lười giải thích với anh rằng cô không sợ, mà chỉ đơn giản là cảm thấy không cần thiết.

Cố Đình Sâm thấy cô không nói gì, lại nảy sinh hứng thú trêu chọc, anh giật lấy chiếc máy tính bảng trên tay cô, lướt qua một lượt là đã hiểu.

"Nói đi, lúc nãy em định nói gì?"

Lê Thiển nhíu mày nhìn anh:

"Trước đây anh chưa bao giờ tò mò về chuyện của tôi như vậy, càng không hỏi nhiều."

Nói khó nghe một chút, anh đối với cô hoàn toàn là thái độ bỏ mặc.

Mà cô đối với anh cũng vậy.

Nhưng cô luôn ghi nhớ thân phận của mình, còn anh thì dường như không.

Lê Thiển thấy anh không nói gì liền đến gần lại cầm máy tính bảng về, liếc nhìn thời gian rồi mới chủ động hỏi:

"Tối nay anh không có việc gì à?"

Cô nhớ anh rất ít khi ở nhà vào giờ này, ngoại trừ một tháng tân hôn thì gần như không có.

Cố Đình Sâm cứ thế cúi xuống nhìn cô, ánh mắt trầm tĩnh nhưng lại vô cùng sắc bén.

"Tôi ở nhà khiến em không thoải mái à?"

Lê Thiển sững người, nhưng dường như đúng là vậy. Trước đây mong anh về nhà, bây giờ lại mong anh không về.

Cố Đình Sâm chăm chú nhìn cô:

"Bắt đầu từ khi nào?"

Anh không nói rõ, nhưng Lê Thiển lại hiểu.

Thế là cô khẽ nói:

"Tôi cũng không biết."

Ngay khi Cố Đình Sâm nghĩ rằng cô sẽ không nói nữa, cô mới từ từ lên tiếng:

"Có lẽ là từ những lúc tôi gặp chuyện mà không thể tìm thấy anh, hoặc là khi tôi biết anh đang ở đâu qua tin tức."

Lê Thiển liếc nhìn anh, vẻ mặt bình thản.

"Nhưng tôi biết kiểu hôn nhân này không lành mạnh cũng không bình thường."

Cố Đình Sâm nhìn cô hồi lâu, vừa định mở lời thì điện thoại của anh lại reo lên.

Ngay giây tiếp theo, Lê Thiển đã dời tầm mắt, như thể không hề quan tâm ai đang gọi cho anh.

Cố Đình Sâm liếc nhìn điện thoại rồi lại nhìn cô, không biết vì lý do gì, anh đột nhiên hỏi một câu:

"Không muốn biết ai gọi à?"

Câu nói này khiến cả hai đều sững sờ.

Lê Thiển càng ngạc nhiên hơn khi nhìn anh, khoảnh khắc hai người đối mặt nhau dường như gợi lại một chuyện cũ.

Trong tháng đầu tiên sau khi kết hôn, Cố Đình Sâm gần như ngày nào cũng về. Một lần, khi anh đang tắm, Lê Thiển vô tình nghe một cuộc điện thoại của một người phụ nữ gọi cho anh.

Đó là lần đầu tiên cô biết đến Tưởng Di, mặc dù lúc đó cô vẫn chưa biết cuộc gọi đó là của Tưởng Di.

Cô nghe thấy người phụ nữ dịu dàng gọi anh là A Sâm, cô hoảng hốt không biết phải làm gì nên đã cúp máy.

Đúng lúc Cố Đình Sâm từ phòng tắm bước ra, ánh mắt anh dừng lại trên tay cô.

Cô sợ anh sẽ hiểu lầm nên vội vàng giải thích:

"Xin lỗi, em không cố ý nghe điện thoại của anh, chỉ là cuộc gọi này đã gọi mấy lần rồi, em tưởng có việc gì gấp. Xin lỗi anh, anh có muốn gọi lại không?"

Cô nhớ lúc đó anh không nói gì, mà chỉ lấy điện thoại từ tay cô, liếc nhìn cuộc gọi và ghi chú rồi mới nhìn lại cô.

Cô không biết lúc đó mình có biểu cảm gì, chắc hẳn là có chút căng thẳng, bất an.

Nhưng trong mắt anh lúc đó, có lẽ lại là một ý nghĩa khác.

Anh nói với cô:

"Tình huống này, tôi không muốn có lần sau."

Lúc đó cô ngây người, thậm chí có chút đờ đẫn, không có phản ứng gì.

Cố Đình Sâm mới nói lại một lần nữa:

"Mặc dù chúng ta đã kết hôn, nhưng chúng ta đều là người tự do. Trước đây tôi đã nói rõ với em rồi, em cũng nên hiểu ý của tôi, đúng không?"

Lúc đó cô chỉ cảm thấy tim mình như bị kim châm, một cảm giác khó chịu không nói thành lời.

Nhưng cô vẫn gật đầu, và từ đó về sau, cô không bao giờ động vào điện thoại của anh nữa.

Dòng suy nghĩ quay về, ánh mắt Lê Thiển thẳng thắn, thậm chí còn khẽ nhếch môi.

"Tôi nhớ anh đã nói, cho dù chúng ta kết hôn thì cũng đều là tự do."

Cố Đình Sâm híp mắt, chỉ cảm thấy nụ cười của cô bây giờ rất giả tạo và chói mắt, anh không thích.

"Không được cười nữa."

Khóe môi Lê Thiển hơi cứng lại, Cố Đình Sâm vẫn tiếp tục.

"Tôi thích em khóc hơn, đặc biệt là lúc không chịu đựng được trên giường."

Vẻ mặt Lê Thiển có chút rạn nứt, cô lườm anh một cái rồi quay đi không nhìn nữa.

Trong lòng lại thầm nghĩ anh ta bị bệnh à!

"Gì thế?"

Người ở đầu dây bên kia vẫn là Trình Ôn:

"Cậu thật sự không đến à? Thằng cha Cảnh Tu lôi cả rượu quý giấu bao nhiêu năm ra rồi đấy."

Cố Đình Sâm liếc nhìn Lê Thiển, vén chăn lên giường, uể oải nói:

"Chuẩn bị ngủ rồi, không có gì thì cúp đây."

"Gì cơ? Cậu ngủ sớm thế? Giờ này cậu. . ."

Cố Đình Sâm không đợi anh ta nói xong đã kết thúc cuộc gọi, sau đó ném điện thoại lên bàn trà, một tay chống đầu nhìn Lê Thiển.

Bên cạnh có một người đàn ông khiến bạn không thể phớt lờ, hơn nữa anh ta còn luôn nhìn bạn.

Chút định lực này của Lê Thiển căn bản là không đủ, tài liệu trước mắt tự nhiên cũng không xem vào được nữa.

Cố Đình Sâm đợi cô một lúc rồi cười khẽ, trực tiếp kéo cô ngã vào lòng, tay kia ném chiếc máy tính bảng của cô xuống cuối giường.

"Nếu đã không xem vào được thì đừng xem nữa, làm chuyện khác đi."

"Tôi không xem vào được lúc nào chứ, anh buông tôi ra, tôi còn phải xem tiếp, mau buông tôi ra!"

Nhưng Cố Đình Sâm đã đè cô xuống dưới thân, ánh mắt nóng rực nhìn cô, giọng nói trầm khàn.

"Mười phút rồi mà em không lật trang, hiệu suất thế này thì thà đừng làm còn hơn, lãng phí thời gian."

"Không được, tôi. . ."

"Em phải được, bà Cố à, em không thể tự mình sướng rồi lại quay ngoắt không nhận người, đúng không?"

Nghĩ đến chuyện anh đã làm với cô trước tủ quần áo, tai Lê Thiển hơi nóng lên, nhưng vẫn không dám nhìn vào mắt anh.

"Tôi có bắt anh làm đâu, mau buông tôi ra."

Cố Đình Sâm vừa hôn lên cổ và vai cô vừa khàn giọng dụ dỗ:

"Ngoan nào, em không muốn sao? Lâu rồi chúng ta chưa làm. . ."

Lê Thiển lại buột miệng:

"Lâu gì chứ, lần trước không phải anh đã đòi rồi sao!"

Cố Đình Sâm đột nhiên dừng lại, một tay chống bên đầu cô, từ trên cao nhìn xuống, sắc mặt đen sì.

"Lần trước?"

Lê Thiển mơ hồ cảm thấy giọng nói của anh có chút nguy hiểm, nghĩ đến lần trước cô cũng có phần không dám nhìn anh.

Vẻ mặt chột dạ không dám nhìn anh của cô lại khiến Cố Đình Sâm bốc hỏa.

Anh bẻ mặt cô lại, ép cô phải nhìn thẳng vào anh.

"Tốt nhất em nên quên chuyện đó đi."

Lê Thiển căng thẳng nuốt nước bọt:

"Tôi không. . ."

"Không sao, tôi sẽ giúp em."

Lê Thiển đặt hai tay lên vai anh, nghĩ đến chuyện ở bệnh viện lúc trước, cô không thể không thả lỏng. Nếu không người chịu khổ vẫn là chính cô.

Cô từ từ nhắm mắt lại, tự thôi miên mình, coi như là để giải quyết nhu cầu sinh lý.

Hiệu quả mà lại không tốn tiền. . .

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play