Lê lão gia tử thấy Cố Đình Sâm liền cười:
"Đình Sâm đến rồi à? Thiển Thiển vừa mới nói cháu bận, nếu bận thì không cần cố ý dành thời gian đến bệnh viện đâu."
Cố Đình Sâm đi đến bên cửa sổ, nắm lấy bàn tay Lê lão gia tử đưa ra, hơi cúi người với thái độ khiêm tốn.
"Lẽ ra cháu nên đến sớm hơn, nhưng bác sĩ nói ông cần nghỉ ngơi, nên hôm nay cháu mới đến. Ông cảm thấy trong người thế nào ạ?"
Lê lão gia tử cười ha hả gật đầu:
"Ông khỏe lắm, rất khỏe. Bà nội cháu chắc cũng khỏe chứ?"
"Bà vẫn khỏe ạ."
"Vậy thì tốt rồi, tốt rồi."
Nói xong, Lê lão gia tử quay sang nhìn Lê Thiển đang im lặng:
"Thiển Thiển, lại đây con."
Lê Thiển đưa tay ra, ông cụ nắm chặt tay hai người họ lại với nhau.
"Đình Sâm à, ba mẹ của Hoan Hoan và Thiển Thiển mất sớm, sức khỏe của ông cũng yếu rồi, không chăm sóc được cho hai chị em nó. Hoan Hoan thì ông yên tâm, còn Thiển Thiển, ông giao lại cho cháu đấy, cháu nhất định phải đối xử tốt với nó."
Lê Thiển nhíu mày, có vẻ không muốn nghe những lời này, nghe cứ như đang dặn dò hậu sự.
"Ông nội!"
Cố Đình Sâm nhìn khuôn mặt lạnh đi của cô, khẽ nhếch môi, rồi kéo cô vào lòng.
"Ông yên tâm, có cháu ở đây."
Lê lão gia tử thấy vậy mới yên tâm gật đầu, quay sang nhìn Lê Hoan.
"Còn Hoan Hoan, con cũng không còn nhỏ nữa, cũng phải nghĩ đến chuyện của mình đi. Công ty. . ."
Cố Đình Sâm liền tỏ thái độ:
"Công ty có con lo rồi, ông nội cứ yên tâm."
"Ừ, được, được, giao cho cháu thì ông yên tâm."
Nói xong, Lê lão gia tử lại nói:
"Hoan Hoan, Thiển Thiển, hai con ra ngoài trước đi, ông có chuyện muốn nói riêng với Đình Sâm."
Từ khi ông nội tỉnh lại, ông chưa từng hỏi đến chuyện Tưởng Di đến bệnh viện ngày hôm đó.
Vì vậy Lê Thiển có chút bất an:
"Ông nội. . ."
"Ngoan, nghe lời, ông muốn ăn xúc xích nướng dưới lầu, hai con đi mua cho ông đi."
Lê Thiển dường như còn muốn nói gì đó, Lê Hoan liếc nhìn Cố Đình Sâm rồi kéo tay Lê Thiển đi ra ngoài.
"Chúng ta ra ngoài trước đi."
"Nhưng. . ."
Lê Hoan khẽ nói:
"Ông nội vẫn chưa lẩm cẩm đâu."
Bất đắc dĩ, Lê Thiển chỉ có thể theo Lê Hoan rời khỏi phòng bệnh, nhưng trước khi đi cô đã liếc nhìn Cố Đình Sâm một cái.
Sau khi hai chị em rời đi, Lê lão gia tử mới lên tiếng:
"Đình Sâm à, gần đây có phải cháu và Thiển Thiển đang cãi nhau đòi ly hôn không?"
Cố Đình Sâm liếc nhìn ông cụ, với tính cách của Lê Thiển, cô tuyệt đối sẽ không nói ra, vậy chỉ có thể là do ông cụ tự mình nhận ra.
Nhưng anh cũng không giải thích nhiều, chỉ đảm bảo:
"Ông yên tâm, sẽ không ly hôn đâu ạ."
Ông cụ nhìn anh chăm chú một lúc lâu. Sống cả đời, gặp qua vô số người, chút nhãn lực này ông vẫn có, ông chắc chắn anh nói thật chứ không phải nói cho qua chuyện.
"Cô gái đến bệnh viện hôm đó, hai đứa. . ."
"Cô ấy hiểu lầm rồi ạ, cháu và Tưởng Di không phải có quan hệ như vậy."
Lê lão gia tử thấy vẻ mặt anh thẳng thắn không giống nói dối, lúc này mới tin lời anh.
Ông cụ thật lòng quý mến chàng trai trẻ trước mặt này, chỉ là. . .
"Ông thấy con bé dạo này không vui, ông cũng không có yêu cầu gì khác với cháu, chỉ mong cháu đối xử tốt với con bé một chút được không? Coi như nể tình quan hệ giữa ông và ông bà nội cháu?"
Cố Đình Sâm khẽ nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc.
"Ông nói vậy là nghiêm trọng quá rồi ạ. Vốn dĩ là người một nhà, Lê Thiển là vợ cháu, cháu sẽ chăm sóc cô ấy, ông cứ yên tâm."
"Được, được, được, có câu này của cháu là ông yên tâm rồi."
Cố Đình Sâm nhìn ông cụ, nhớ lại lúc trước Lê gia xảy ra chuyện, bà nội anh là người đầu tiên gọi điện cho anh, nhờ anh trông nom chị em Lê gia.
Cho dù lúc đó Lê Thiển không chủ động tìm đến anh, anh cũng sẽ nể mặt bà nội mà ra tay giúp đỡ Lê thị.
Ít nhất là sẽ giữ cho Lê thị không bị đổi chủ khi có kẻ muốn bỏ đá xuống giếng, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Dù sao anh cũng là một doanh nhân, anh sẽ không làm ăn thua lỗ.
Chỉ là những chuyện sau này đúng là nằm ngoài tầm kiểm soát của anh, và việc kết hôn với Lê Thiển lại càng là điều anh không ngờ tới.
Nhưng khi Lê Thiển đề nghị kết hôn, anh cũng không hề có ý định từ chối.
Thôi thì cứ thuận theo ý cô, đằng nào anh cũng phải kết hôn, vậy thì chọn một người vừa mắt một chút cũng tốt.
Ít nhất là ở phương diện kia, anh và Lê Thiển vẫn luôn rất hòa hợp.
Nhìn thấy Cố Đình Sâm từ phòng bệnh bước ra, hai chị em đứng dậy khỏi ghế.
Cố Đình Sâm liếc nhìn Lê Thiển:
"Ông ngủ rồi."
Lê Thiển nghe vậy quay sang nhìn Lê Hoan:
"Chị hai, chị về công ty trước đi."
Lê Hoan liếc nhìn Cố Đình Sâm, khẽ siết tay Lê Thiển:
"Được."
Sau khi Lê Hoan đi, Lê Thiển lại ngồi xuống ghế. Cố Đình Sâm cứ thế nhìn cô, thấy cô thật sự không có ý định nói chuyện với mình, anh đành mở lời trước.
"Em không đi à?"
Lê Thiển lúc này mới ngẩng đầu nhìn anh, thản nhiên nói:
"Cuối tuần tôi nghỉ, tôi muốn ở lại bệnh viện, anh có việc thì cứ đi trước đi."
Nói xong, cô dời tầm mắt, lấy điện thoại ra mở trò chơi Candy Crush.
Khóe môi Cố Đình Sâm khẽ giật, ánh mắt trầm xuống nhìn cô, nghe tiếng trò chơi phát ra.
Khi anh đến gần, cúi xuống nhìn rồi nhướng mày:
"Hơn ba nghìn màn?"
Anh có ấn tượng với con số này, dù sao có người chơi mấy năm cũng mới qua được hơn một nghìn màn.
"Ừm, chơi cho vui thôi."
Cố Đình Sâm nhìn lên đỉnh đầu cô, cảm thấy cô có gì đó không ổn.
"Giỏi vậy sao?"
Ngón tay Lê Thiển dừng lại một chút rồi mới lơ đãng nói:
"Ừm, một năm một nghìn màn, ba năm chẳng phải là ba nghìn màn sao?"
Cố Đình Sâm nhìn cô một lúc:
"Ý em là ba năm qua tôi đã bỏ bê em?"
Sau khi qua một màn, Lê Thiển mới ngẩng đầu nhìn anh:
"Không có."
Khi Cố Đình Sâm không có ở nhà, mỗi ngày cô đều chạy như con thoi giữa bệnh viện và nhà.
Mặc dù trong lòng có tổn thương, nhưng chưa bao giờ cảm thấy tủi thân.
Chỉ là khi biết anh ở bên Tưởng Di, cô sẽ thất vọng, sẽ đau lòng mà thôi.
Lê Thiển nhét điện thoại vào túi, đứng dậy định vào phòng bệnh thì bị Cố Đình Sâm chặn lại.
Anh dùng giọng điệu chắc chắn và ra lệnh:
"Tối nay tôi đến đón em về nhà."
"Để sau hãy nói."
Cố Đình Sâm liếc nhìn cô, kéo cô vào lòng, nâng cằm cô lên, khóe môi hơi nhếch lên, trong mắt lóe lên một tia cười.
"Em đang chơi trò hoãn binh với tôi à? Có ai bày mưu cho em phải không?"
Lê Thiển khựng lại:
"Tôi không hiểu anh đang nói gì."
Nụ cười trong mắt Cố Đình Sâm càng sâu hơn, anh hơi cúi xuống ngang tầm mắt cô, giọng điệu đầy ẩn ý.
"Em thông minh như vậy mà lại không hiểu lời tôi nói sao?"
Ánh mắt Lê Thiển lóe lên, muốn lùi lại:
"Đây là hành lang bệnh viện, anh đừng như vậy, buông ra trước đi."
"Ở bệnh viện thì tôi không được ôm vợ mình à?"
"Không phải, là có người. . ."
Cố Đình Sâm nhìn đôi môi đỏ mọng của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, rồi cúi xuống hôn.
"Yên tâm, không phạm pháp."
Lê Thiển nhíu mày muốn đẩy anh ra:
"Ưm. . . đừng. . ."
May mà Cố Đình Sâm cũng không đi quá giới hạn, anh hôn cô khoảng mười mấy giây rồi buông ra, sau đó ôm cô vào lòng, khẽ nói:
"Chị hai của em gần đây hình như đang tranh thủ một dự án, em chưa nghe chị ấy nói à?"
Câu nói bâng quơ của anh khiến Lê Thiển đang định giãy giụa phải dừng lại.
"Ý anh là gì?"