Đối diện với ánh mắt quan tâm và lo lắng của ông cụ, Lê Thiển sợ mình sẽ không kìm được nước mắt, đành phải kiếm cớ rời khỏi phòng bệnh.

Cô đã cầu xin anh đến thế, dù chỉ vài phút thôi cũng được, vậy mà anh vẫn không đến.

Không lâu sau, Lê Thiển nghe thấy tiếng giày cao gót đang tiến lại gần, cô chậm rãi ngẩng đầu lên.

Tưởng Di mặc một chiếc váy đỏ rực, mái tóc dài uốn xoăn nhẹ, dáng người yêu kiều bước về phía cô.

Lê Thiển siết chặt điện thoại, cô luôn biết về sự tồn tại của Tưởng Di.

Có lẽ cô ta cũng biết về sự tồn tại của cô.

Nhưng hôm nay là lần đầu tiên hai người chính thức gặp mặt.

Tại sao cô ta lại đến bệnh viện?

Tưởng Di đi tới trước mặt Lê Thiển, đưa tay ra:

"Cô Lê, chào cô, tôi là Tưởng Di. Tôi nghĩ chắc cô biết tôi, phải không?"

Lê Thiển lặng lẽ nhìn nụ cười khiêu khích trên mặt cô ta, bất giác cảm thấy thật nực cười, nhưng cô không thể cười nổi.

Đây là cái gì chứ?

Thấy cô không động đậy, Tưởng Di cũng không thấy khó xử, ngược lại còn đánh giá cô từ trên xuống dưới rồi cười khẩy.

"A Sâm rất bận, nên tôi đến thăm Cố lão gia tử thay anh ấy."

Lê Thiển chỉ cảm thấy nhục nhã, anh để Tưởng Di đến thăm ông nội thay cô sao?

Sắc mặt Lê Thiển có chút tái nhợt, cô nhắm mắt lại, cay đắng nói:

"Không cần, mời cô về cho."

Tưởng Di chỉ nhếch môi:

"Nếu đã vậy thì tôi cũng nói thẳng. Người trong lòng A Sâm là tôi, cưới cô chẳng qua là chuyện bất đắc dĩ. Hy vọng cô Lê có thể nhận rõ vị trí của mình, đừng làm phiền chúng tôi nữa, được chứ?"

Tim Lê Thiển như thắt lại. Còn chưa kịp nói gì, giọng nói già nua, run rẩy của ông cụ đã vang lên từ cửa phòng bệnh.

"Thiển Thiển, những gì cô ấy nói có phải là thật không?"

Sắc mặt Lê Thiển đột ngột thay đổi, cô vội vàng quay người lại.

"Ông nội, không phải. . ."

Nhưng Cố lão gia tử vì quá xúc động đã ngất đi.

"Ông ơi!"

Lê Thiển nhìn các nhân viên y tế đẩy ông vào phòng cấp cứu, ngoài nỗi sợ hãi, cô chỉ biết rơi nước mắt.

Cô không dám tưởng tượng nếu ông vì chuyện này mà rời xa cô, cô sẽ phải làm thế nào?

Ba năm trước, một vụ tai nạn xe đã cướp đi cha mẹ cô, cô không thể mất thêm bất kỳ người thân nào nữa.

Lê Thiển quay đầu nhìn người phụ nữ rõ ràng đang có chút hoảng hốt, cô bước tới giơ tay định tát nhưng lại bị ngăn lại.

Không chỉ vậy, cô còn bị lực đẩy đó hất ngã xuống đất.

"A Sâm!"

Lê Thiển ngẩng đầu nhìn chồng mình đang che chở cho một người phụ nữ khác, chỉ một ánh mắt, cô liền dời đi, không muốn nhìn thêm nữa.

Còn ai nực cười hơn cô nữa không?

Cố Đình Sâm vừa chạy tới đã tình cờ thấy cảnh tượng đó, anh theo bản năng bước lên ngăn lại, nhưng không ngờ lại đẩy ngã Lê Thiển.

Nhìn cô nằm trên đất với gương mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe, mong manh như thể không chịu nổi một cú đánh, anh khẽ nhíu mày. Anh vừa định có hành động gì đó thì người bên cạnh đã tựa vào lòng anh.

"A Sâm, em tin cô Lê không cố ý đâu, anh đừng giận."

Lê Thiển vẫn luôn cúi đầu, bỗng nhiên cô liếc nhìn đèn phòng cấp cứu rồi chống tay đứng dậy.

"Không, tôi cố ý đấy."

Tưởng Di cố nén nụ cười đắc thắng, trong khi Cố Đình Sâm thì nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Lê Thiển cười tự giễu, cô chỉ tay vào lồng ngực mình:

"Em, con chó mà anh nuôi đây, chẳng lẽ chưa đủ ngoan ngoãn hay sao?"

Sắc mặt Cố Đình Sâm lập tức sa sầm, giọng nói lạnh đến thấu xương:

"Cô có biết mình đang nói gì không?"

Lê Thiển nhìn sâu vào người đàn ông cô đã yêu thầm bấy lâu, từ nồng nhiệt thuở ban đầu đến chai sạn bây giờ.

Cô thực sự đã đau đủ rồi, mệt mỏi lắm rồi, không thể gắng gượng được nữa.

Nắm tay đang siết chặt của cô từ từ buông lỏng:

"Tôi nói, tôi muốn ly hôn với anh!"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play