Lê Thiển cảm thấy hơi đau nên lùi về sau.

Cố Đình Sâm nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, hạ tấm ngăn xuống:

"Đến bệnh viện."

Lâm Bình không dám nhìn lại, chỉ tập trung vào con đường phía trước:

"Vâng, Cố tổng."

Lê Thiển lại nói:

"Tôi không sao, tôi muốn về nhà."

Lâm Bình đành phải nhỏ giọng phụ họa:

"Bà chủ vẫn nên đến bệnh viện xem sao, ai biết trong sơn có trộn lẫn chất độc hại nào không?"

Lê Thiển mấp máy môi nhưng không nói gì, không phải cô không có cảm giác, làn da có chút nóng rát.

Cô cũng biết loại sơn đó chắc chắn có vấn đề, dù có tức giận đến đâu cô cũng sẽ không đùa giỡn với sức khỏe của mình, không đáng.

Anh không yêu cô cũng không sao, cô sẽ tự yêu lấy bản thân mình.

Cố Đình Sâm thấy cô ngoan ngoãn lại thì không nhịn được cười khẩy:

"Sao thế, sợ bị hủy dung à?"

Lê Thiển lập tức đáp trả:

"Đúng vậy, dù sao thì ở một khía cạnh nào đó tôi cũng là người dựa vào mặt mũi để kiếm cơm, nếu thật sự bị hủy dung thì làm sao tôi có thể tìm được mùa xuân thứ hai, làm sao mà lấy chồng?"

Lâm Bình chỉ cảm thấy cuộc đối thoại này anh không dám nghe.

Bà chủ vốn hiền lành, dịu dàng này gần đây đã thay đổi tính nết hay là uống nhầm thuốc gì rồi?

Sao lại ăn nói sắc sảo như vậy?

Mặt Cố Đình Sâm quả nhiên sa sầm lại, giọng điệu lạnh lẽo.

"Cô tính toán cũng xa đấy."

"Không bằng Cố tổng, một tay bắt hai cá."

Sự khinh bỉ và mỉa mai trong lời nói này khiến Lâm Bình không nhịn được phải lau mồ hôi lạnh.

Anh đã nhìn ra rồi, bà chủ này đã hoàn toàn bung xõa.

Cố Đình Sâm có ngu đến đâu cũng nghe ra được cô đang mỉa mai chuyện gì, anh nhớ lại vẻ mặt kiên quyết lúc nãy của cô khi bảo anh cút đi cùng người phụ nữ của mình, thái dương anh giật thót.

"Tôi và cô ấy không phải là mối quan hệ như cô nghĩ."

Lê Thiển cười lạnh một tiếng đầy khinh miệt, thậm chí còn chẳng thèm phản bác.

Điều này khiến sắc mặt Cố Đình Sâm càng thêm khó coi:

"Sao, không tin à?"

Nếu không thấy tấm ảnh kia, có lẽ cô còn hoài nghi tính xác thực của lời anh nói, nhưng cô đâu phải người mù.

"Những kẻ bị bắt vì mua dâm có thừa nhận mình mua dâm không? Không, họ chỉ thừa nhận mình hẹn hò qua mạng, nhưng hai việc đó có gì khác nhau?"

Lâm Bình bị câu nói này làm cho kinh ngạc đến mức xe suýt lạng đi.

Quá sốc, anh thật sự không nhịn được nữa!

Anh lén ngước mắt nhìn qua kính chiếu hậu, chỉ thấy khuôn mặt vừa đen vừa âm u của Cố Đình Sâm như thể một giây sau có thể nhỏ ra mực, có thể thấy được mức độ khó coi của nó.

"Cô mắng tôi là khách làng chơi?"

Cố Đình Sâm tức quá hóa cười, nhìn chằm chằm vào cái miệng nhỏ nhắn lanh lợi trước mặt, thật muốn khâu nó lại.

Người phụ nữ trước đây mỗi lần đều dịu dàng gọi anh là "chồng" đâu rồi? Có thật là cùng một người với người phụ nữ sắc sảo, cay nghiệt này không?

Lê Thiển thấy sắc mặt anh khó coi thì trong lòng hả hê, một số tài năng bẩm sinh liền bộc lộ ra.

"Không đánh mà tự khai, hay là thừa nhận cô Tưởng là gái điếm?"

Cố Đình Sâm dùng sức bóp cằm cô, lạnh lùng cảnh cáo:

"Lê Thiển, cô ăn nói cho sạch sẽ vào!"

Lê Thiển không sợ hãi đối mặt với anh:

"Thấy bẩn à? Vậy cũng sạch sẽ hơn hai người!"

Ánh mắt Cố Đình Sâm nhìn cô càng thêm lạnh lẽo, có thể thấy rõ anh đã nổi giận.

Lâm Bình lên tiếng đúng lúc:

"Cố tổng, đến bệnh viện rồi."

Cố Đình Sâm nhìn cô chằm chằm vài giây rồi ôm thẳng người xuống xe.

Lê Thiển giãy giụa vài cái, giọng điệu chế nhạo:

"Buông tôi ra, tôi tự đi được, chân tôi không có bị thương!"

Lâm Bình rụt rè đi theo sau hai người, cái miệng này cũng quá lợi hại, lúc nào cũng châm chọc người khác.

Cố Đình Sâm không thể nhịn được nữa, gân xanh trên trán nổi lên.

"Câm miệng, nói thêm một câu nữa tôi ném cô xuống!"

Lê Thiển lạnh lùng liếc anh một cái rồi dời tầm mắt, mãi cho đến khi Cố Đình Sâm đặt cô xuống ghế mới nghe thấy một câu nói nhạt nhẽo của cô.

"Đồ tiện nhân."

"Phụt. . ."

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play