Sáng hôm sau là chủ nhật, Lâm Mạn Mạn thức dậy với hy vọng tất cả những gì tối qua chỉ là một giấc mơ. Cú ngã hôn sàn nhà và… gương mặt đàn ông đẹp trai trong gương – chắc chắn chỉ là ảo giác. Cô dụi mắt, bước đến bàn trang điểm. Và rồi—"Chào buổi sáng." Gương mặt Tần Kha trong gương nhoẻn cười, giọng lịch sự như hàng xóm thân thiện. Mạn Mạn: "…" Không phải mơ. "AAAAA—!!!" Cô hét toáng lên, ngã ngửa ra sàn. Trong gương, Tần Kha cuống quýt: "Xin lỗi, tôi không cố ý làm cô hoảng đâu! Tôi chỉ nghĩ… buổi sáng nên chào hỏi lịch sự một chút…" Mạn Mạn ôm đầu. Con ma gì mà lễ phép thế này?
Cả buổi sáng, Tần Kha kiên nhẫn theo dõi từng động tác của cô qua gương. Khi cô chải tóc: "Ờ… bên trái còn rối." Khi cô mặc áo: "Nút kia… cài lệch rồi." Khi cô ăn mì gói: "Hình như cho nhiều muối quá." Mạn Mạn bực mình đập bàn: "Anh có thể im miệng không? Tôi chưa từng gặp ma nào lắm mồm như anh!" Tần Kha lập tức cúi đầu xin lỗi: "À… tôi quen rồi. Xin lỗi, tôi sẽ cố im lặng." Trong chốc lát, căn phòng tĩnh lặng hẳn. Mạn Mạn ngước nhìn gương, thấy khuôn mặt đẹp trai ấy đang cắn môi, cố gắng nhịn không nói. Mắt anh như một chú cún vừa bị chủ mắng. Tim cô bất giác nhói một cái. “Khoan… sao tôi lại thấy thương hại một con ma vậy chứ?”
Đến trưa, Mạn Mạn thử bật ti-vi. Một kênh đang chiếu phim kinh dị: một con ma tóc dài bò ra từ dưới gầm giường. Vừa nhìn thấy cảnh đó, Tần Kha trong gương mặt tái xanh, lùi hẳn ra sau. "Á… đừng mở cái đó!" anh lắp bắp. Mạn Mạn ngớ ra, rồi bật cười: "Anh là ma mà lại sợ… ma trong phim?" Tần Kha đỏ mặt (hoặc ít nhất là nhìn như đỏ mặt): "Tôi… tôi chưa từng xem thứ đó… Hóa ra ma đáng sợ thế à?" "Đúng rồi đấy, đáng sợ lắm. Nhìn gương mà học hỏi đi." Mạn Mạn vỗ vai anh qua lớp gương, cười đến mức đau bụng. Trong khi đó, Tần Kha cúi đầu, thở dài: “Thì ra tôi… làm ma thất bại đến thế này sao?”
Chiều đến, anh nghiêm túc đề nghị: "Tôi muốn trả tiền thuê nhà." Mạn Mạn suýt sặc nước: "Anh lấy gì trả? Linh hồn à?" "Không… tôi có thể giúp việc vặt. Nhắc cô cài nút áo, rửa mặt kỹ hơn, hoặc là… canh chừng trộm." Mạn Mạn ngã ngửa ra giường, cười lăn cười bò. Đời cô từ nay chính thức rẽ sang một hướng kỳ quặc: sống chung với một hồn ma lịch sự nhưng… cực kỳ ngốc nghếch.
Sau bữa trưa, Lâm Mạn Mạn quyết định mặc kệ con ma trong gương. Cô cần một chút yên tĩnh để nghỉ ngơi. Thế nhưng, sự yên tĩnh đó kéo dài đúng… năm phút. "Cô… ngủ chưa?" Giọng nói dè dặt vang lên. Mạn Mạn mở hé một mắt, thấy trong gương, Tần Kha đang chống cằm nhìn cô, ánh mắt đầy mong chờ. "Chưa." Cô đáp cộc lốc. "Ờ…" Anh gật đầu, rồi im lặng được mười giây. Sau đó lại lên tiếng: "Cô… có muốn kể chuyện không?" "… Anh rảnh quá nhỉ?" "Tôi… chỉ sợ cô buồn." Lâm Mạn Mạn quay mặt vào tường, cắn gối để không bật cười. Trời ạ, lần đầu tiên cô gặp một con ma có tính cách như… nhân viên phục vụ khách sạn hạng sang.
Chiều tối, Mạn Mạn ra ngoài đi chợ. Đang chọn rau, cô bỗng thấy gương mặt Tần Kha lấp ló trong tấm kính tủ đông bên cạnh. Cô giật thót, suýt ném cả bó rau xuống đất. "Anh đi theo tôi làm gì?!" cô thì thầm gằn giọng. "Tôi… sợ ở một mình." Tần Kha nhìn cô bằng ánh mắt tội nghiệp. Mạn Mạn hít sâu, giả vờ cười trừ với bà bán hàng để che giấu việc mình vừa lẩm bẩm với… tủ đông. Trong lòng cô thì gào thét: “Ma gì mà nhát gan thế này?!”
Tối hôm đó, cô thử "huấn luyện" Tần Kha làm một con ma ra hồn. "Nghe này, ma thì phải biết dọa người. Như thế này này—‘Oaaa! Tôi đến lấy mạng đây!’" Cô giơ tay múa may, hét ầm ĩ. Trong gương, Tần Kha run bần bật: "Đáng sợ quá…" "Đáng sợ cái gì? Anh mới là ma mà!" "Nhưng… tôi không muốn làm người khác sợ." Lâm Mạn Mạn trợn tròn mắt. Một hồn ma… từ chối nghề nghiệp chính của mình. Nếu có giải thưởng cho "con ma thất bại nhất", chắc chắn Tần Kha đoạt quán quân.
Khuya, cô quyết định xem phim hoạt hình để thư giãn. Ai ngờ Tần Kha cũng dán mắt vào màn hình, xem chăm chú. Đến đoạn nhân vật hoạt hình ăn kem, anh nuốt nước bọt đánh ực. "Đừng nói với tôi là anh lại đói nữa nhé?" Mạn Mạn nghi ngờ. "… Ờm." "Thế anh thích kem hả?" "Chắc vậy. Trông nó… mát mát, ngọt ngọt." Cô chống cằm, bỗng nảy ra một ý nghĩ: "Này, nếu tôi mua kem, liệu anh có ăn được không nhỉ?" Tần Kha ngơ ngác: "Tôi… không biết. Nhưng… thử cũng được." Và thế là, Lâm Mạn Mạn – một cô gái bình thường – bắt đầu nghĩ đến việc mua kem cho một hồn ma. Đúng là đời cô rẽ sang con đường không ngờ tới.
Hôm sau, Lâm Mạn Mạn quyết định thử nghiệm nghiêm túc xem một hồn ma có thể "ăn" được bao nhiêu thứ. Tan làm, cô đi siêu thị, mua về nào là kem, nào là bánh quy, rồi cả… đùi gà rán khổng lồ. Trên đường về, cô không quên lẩm bẩm: "Người ta ăn cho sướng mồm, còn mình thì mua đồ cho ma. Đời đúng là đi xuống…" Tối đến, cô đặt mọi thứ lên bàn, thắp cây nến lợn hồng quen thuộc. Trong gương, Tần Kha đã xuất hiện, ánh mắt sáng long lanh như trẻ con thấy kẹo. "Anh nhìn gì dữ vậy? Thèm à?" Mạn Mạn chống hông, cười nửa miệng. Tần Kha gật đầu, ánh mắt nghiêm túc đến mức khiến cô cảm thấy mình đang… làm từ thiện.
Đầu tiên, cô gắp một miếng gà rán đưa về phía gương. Miếng gà biến mất, rồi xuất hiện trong miệng Tần Kha. Anh cắn một phát, đôi mắt sáng rực: "Ngon quá!" Sau đó là bánh quy, rồi kem. Mỗi lần ăn xong, Tần Kha lại gật gù như học giả, bình luận nghiêm túc: "Thứ này giòn. Cái kia thì ngọt. Kem thì… lạnh nhưng dễ chịu." Mạn Mạn ôm bụng cười đến mức chảy cả nước mắt. Trời ơi, cô chưa từng thấy ai ăn kem mà bình luận như đang viết báo cáo nghiên cứu ẩm thực.
Thế nhưng, ăn no xong, Tần Kha bỗng ngồi im, vẻ mặt trầm tư. "Sao thế?" Mạn Mạn hỏi. Anh ngước lên, chậm rãi đáp: "Nếu tôi thật sự đã chết… tại sao tôi vẫn cảm thấy đói? Tại sao tôi vẫn có thể ăn?" Căn phòng rơi vào im lặng. Chỉ có ánh nến lợn chập chờn, soi rõ vẻ mặt bối rối của cả hai. Trong khoảnh khắc ấy, Mạn Mạn nhận ra, đằng sau sự ngốc nghếch của con ma này, hình như có một bí mật rất lớn chưa được giải đáp.
Đêm muộn, trước khi đi ngủ, cô lại nghe thấy giọng nói vang lên: "Cảm ơn vì hôm nay. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ai mua đồ ăn cho một hồn ma như tôi." Mạn Mạn khẽ mỉm cười, quay mặt đi để che giấu sự mềm lòng: "Anh nói lắm quá. Ngủ đi." Trong gương, Tần Kha gãi đầu, cười ngượng ngùng. Và đó là lần đầu tiên Lâm Mạn Mạn thừa nhận, có một con ma ngốc nghếch bên cạnh… cũng không tệ lắm.
Ngày hôm sau, Lâm Mạn Mạn tỉnh dậy trong tình trạng vừa mệt vừa… tức. Nguyên nhân không gì khác ngoài việc cả đêm bị Tần Kha… canh chừng. Anh ta cứ đứng trong gương nhìn cô ngủ, đôi lúc còn cúi đầu lại gần như muốn xác nhận xem cô có thở đều không. Kết quả là cô tỉnh dậy giữa đêm, suýt tung gối vào gương. "Anh rảnh quá hả? Sao phải nhìn tôi ngủ?" cô gắt. "Ờm… tôi sợ cô ngừng thở." “… Anh là ma, không phải bác sĩ gây mê hồi sức đâu!”
Cả ngày hôm đó, Tần Kha kiên nhẫn theo sát cô. Khi cô định xỏ giày trái, anh nhắc: "Nhầm rồi." Khi cô quên mang ví, anh kêu: "Ví để trên bàn." Thậm chí khi cô bước xuống cầu thang, anh còn lẩm bẩm: "Cẩn thận kẻo ngã." Mạn Mạn dừng lại, chống nạnh: "Này, anh là ma hay bảo mẫu thế hả?" Tần Kha nghiêm túc đáp: "Nếu cần thì tôi làm bảo mẫu cũng được." Cô cạn lời. Đây đúng là con ma lịch sự nhất hành tinh.
Chiều tối, cô và mấy đồng nghiệp tụ tập đi ăn lẩu. Trong lúc mọi người vui vẻ, cô lỡ quay sang tấm kính cửa sổ, và tất nhiên—gương mặt Tần Kha lấp ló trong đó. Anh đưa tay vẫy vẫy, nở một nụ cười ngốc nghếch. Mạn Mạn suýt phun cả ngụm nước lẩu, vội vàng giả vờ ho sặc để che giấu. Đồng nghiệp nhìn cô lo lắng: "Cô sao thế, Mạn Mạn?" "Không… không sao… cay quá thôi." Trong lòng cô thì gào thét: “Cái đồ ma chết tiệt này, anh phá đời xã hội của tôi mất!”
Tối về, cô nhìn thẳng vào gương, nghiến răng: "Tần Kha, chúng ta phải nói chuyện rõ ràng. Anh bám tôi cả ngày thế này thì tôi sống sao nổi?" Tần Kha lặng người, rồi khẽ nói: "Tôi… xin lỗi. Tôi chỉ nghĩ, nếu tôi thật sự đã chết, thì khoảng thời gian còn tồn tại này… ít nhất cũng nên làm gì đó có ích. Ví dụ… giúp cô." Trong thoáng chốc, Mạn Mạn sững lại. Anh ma ngốc nghếch này, rốt cuộc là hồn ma hay một người thật sự lạc lối giữa hai thế giới? Cô thở dài, xua tay: "Thôi được rồi. Nhưng anh phải hứa, đừng xen vào chuyện của tôi quá nhiều. Anh mà làm lộ tôi nói chuyện với gương, tôi thành kẻ điên mất." Tần Kha nghiêm túc gật đầu: “Ừ. Tôi hứa.”
Và thế là, cuộc sống của Lâm Mạn Mạn bước sang một trang mới: mỗi sáng có một con ma đẹp trai chào "buổi sáng", mỗi tối có người nhắc "đừng quên đánh răng". Một con ma lịch sự, chu đáo, nhưng lại cực kỳ ngốc nghếch—một sự kết hợp khiến cô vừa muốn khóc, vừa muốn cười. Mạn Mạn: “Đúng là tôi… nuôi nhầm một con ma rồi.”