Lâm Mạn Mạn từ nhỏ đến lớn vẫn luôn tin rằng mình là một cô gái hết sức bình thường, nếu không muốn nói là hơi… xui xẻo. Bởi vì từ tiểu học đến đại học, vận may hiếm khi chịu ghé thăm đời cô. Đi thi thì luôn chọn sai đề, rút thăm thì luôn trúng việc dọn vệ sinh, ra đường thì giẫm phải cứt chó, mua vé số thì toàn sát con số trúng một bậc. Người ta gọi đó là "số nhọ". Thế nhưng, cô nào ngờ có ngày mình không chỉ nhọ mà còn thành… hàng hiếm của xã hội: người duy nhất có khả năng thấy ma, lại còn vì một tai nạn tréo ngoe hết chỗ nói.

Hôm đó, sau khi lãnh trọn cơn thịnh nộ của sếp trong văn phòng, Lâm Mạn Mạn lê bước về khu chung cư cũ kỹ của mình. Trời bắt đầu mưa lâm râm, tiếng sấm ì ầm xa xa. Cô chỉ mong về phòng nhanh để thay đồ, ăn mì gói và chui vào chăn tự thương lấy bản thân. Nhưng định mệnh thì đâu có dễ dàng buông tha. 

Cửa vừa mở ra, cô đá giày sang một bên, lúi húi thay dép để vào nhà. Ai ngờ, mép thảm ngay cửa bị gấp lại từ lúc nào, gót giày vướng phải, cả người cô loạng choạng rồi..RẦM!

Cô tiếp xúc thân mật với với sàn nhà theo một tư thế không thể khiếm nhã hơn.Trán cô đập ngay xuống sàn. Đúng lúc đó, ngoài trời vang lên một tiếng sấm lớn, đèn trong phòng lập lòe rồi phụt tắt. Mạn Mạn còn chưa kịp kêu than thì choáng váng, mắt tối sầm. 

Từ hôm đó, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Ban đầu là những bóng mờ vụt qua ở góc mắt. Rồi đến những dáng người thấp thoáng ngoài hành lang. Có lần, nửa đêm đi vệ sinh, cô thấy một ông cụ hói đầu ngồi xếp bằng ngay trên bồn cầu, tay chống cằm nhìn cô suy tư. Cô hét ầm lên, té ngửa ra sau, còn "ông cụ" thì nháy mắt một cái, biến mất. Mạn Mạn ban đầu sợ muốn xỉu. Nhưng mấy ngày sau, cô dần phát hiện, đa phần mấy "vị khách" này không có ác ý. Có ông cụ chỉ thích càm ràm, có bà cô thì ngồi soi gương suốt ngày, có thằng nhóc thì chuyên trêu mèo bằng cách nắm đuôi nó kéo đi. Mạn Mạn chỉ biết ôm đầu than trời: “Hồn ma trong phim kin dị đều âm trầm, đáng sợ. Còn hồn ma quanh tôi… toàn đồ rảnh rỗi!”

Một tuần sau, cô đã gần như quen với "kỹ năng mới" bất đắc dĩ này. Đi làm về mệt thì mặc kệ, ra ngoài hành lang gặp "hàng xóm vô hình" thì gật đầu chào cho có lệ. Cô còn tự nhủ: "Ờ thì cũng coi như có bạn bè, chỉ là… không ai thấy ngoài mình." Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Tai họa thật sự mới chỉ bắt đầu… Sau một tuần làm quen với việc thỉnh thoảng nhìn thấy hồn ma, Lâm Mạn Mạn đã phát triển một "nguyên tắc sinh tồn": thấy thì coi như không thấy, nghe thì coi như không nghe, nếu bọn họ không chọc mình thì mình cũng không chọc lại. Thế nhưng, cái gọi là bình yên chỉ là ảo tưởng.

Tối hôm đó, cả khu chung cư đột ngột mất điện. Đêm hè oi ả, bóng tối đen kịt bao trùm hành lang, tiếng ve ngoài cây kêu rền rĩ. Người khác có thể chỉ thấy phiền, còn Lâm Mạn Mạn thì cảm giác nổi da gà khắp người. Trong bóng tối này, nhỡ đâu có "ai đó" lướt qua thì sao? Cô lục lọi ngăn kéo, tìm mãi chỉ vài cây nến sinh nhật hình con lợn màu hồng nhạt, trên đầu còn cắm một cái mũi đỏ chót. Đây chính là phần thừa từ bữa tiệc sinh nhật tự tổ chức của cô năm ngoái—một bữa tiệc chỉ có mình cô, một cái bánh kem bé xíu và cây nến hình con lợn. "Thật mất mặt…" Mạn Mạn rầu rĩ, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Cô châm lửa, đặt nến trên bàn. Ánh sáng hồng hồng mờ ảo lan ra khắp căn phòng nhỏ.

Và rồi, cô suýt cắn lưỡi. Trong gương bàn trang điểm, ngoài hình ảnh của chính mình ra, còn phản chiếu một gương mặt đàn ông. Không phải bóng mờ nhạt nhòa, không phải dáng hình lướt qua, mà là một gương mặt vô cùng rõ ràng—một gương mặt mà nếu nhìn thấy trên poster quảng cáo, chắc chắn sẽ có hàng ngàn thiếu nữ phát cuồng. Đôi mày kiếm, mắt sâu, sống mũi cao thẳng, khóe môi mím lại lạnh lùng. Chỉ cần nhìn thôi đã thấy có cảm giác như nam chính trong phim cổ trang vừa bước ra. Lâm Mạn Mạn ngây người đúng ba giây, sau đó toàn bộ lông tơ trên người dựng đứng. Không thể nào! Đây là phòng cô, và cô sống một mình! Thế thì cái gương mặt này, ngoài đáp án "ma" ra, còn có thể là gì?

Trong cơn hoảng loạn, cô không hét chói tai như trong phim kinh dị, mà thuận tay túm lấy cái dép bông hình thỏ dưới chân, ném thẳng vào gương. "BỐP!" Chiếc gương rung lên bần bật. Ngọn nến lợn suýt tắt. Người đàn ông trong gương cũng hoảng hốt, vội đưa tay che mặt, kêu lên giọng đầy sợ hãi: “Này! Đừng bạo lực thế! Tôi không có ý dọa cô đâu!”

Cả người Mạn Mạn cứng đờ. Một hồn ma… biết xin lỗi? Cô nuốt khan, giọng run run: "Ngươi… rốt cuộc là thứ gì?" Người đàn ông trong gương do dự một lát, rồi mím môi đáp: "Tôi… tôi là Tần Kha. Có lẽ… chỉ mình cô nhìn thấy tôi." Mạn Mạn: "…" Không biết nên cảm thấy sợ hay nên cảm thấy buồn cười nữa. Con ma này chẳng những đẹp trai bất thường, mà còn nói chuyện kiểu lễ phép, lúng túng như học sinh bị giáo viên gọi trả bài. "Xin lỗi vì đã làm cô giật mình," hắn lại nhỏ giọng, ánh mắt áy náy. "Tôi cũng không biết nên xuất hiện thế nào cho đỡ đáng sợ hơn…" Mạn Mạn ngẩn người, sau đó không nhịn được phì cười. Ma mà cũng ngại ngùng vụng về như thế? Đúng là trò đùa ác nghiệt của số phận.

Cô chống nạnh, hắng giọng: "Được rồi, nói nghe coi. Anh từ đâu chui ra? Có mục đích gì? Đừng bảo là định hù chết tôi nhé, vì rõ ràng là anh… thất bại thảm hại rồi." Tần Kha trầm mặc vài giây, rồi nghiêm túc nói: "Tôi… tôi nghĩ mình đã chết. Nhưng có lẽ, chỉ có cô mới có thể nhìn thấy tôi." Không khí trong phòng thoáng chốc lạnh đi. Ngọn nến lợn hồng khẽ chập chờn. Lâm Mạn Mạn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trong gương, vừa sợ vừa tò mò, trong lòng gào thét: “Trời ơi, sao số phận lại quăng cho tôi một con ma đẹp trai mà còn… ngốc nghếch thế này?”

Sau khi vượt qua được cơn sốc ban đầu, Lâm Mạn Mạn bắt đầu nhận ra rằng "con ma trong gương" này không giống bất kỳ hồn ma nào mà cô từng thấy trước đó. Anh ta không gào khóc, không lướt qua như cơn gió lạnh, cũng không hù dọa kiểu điện ảnh. Ngược lại, anh còn rất biết… xin lỗi. Điều đó khiến Mạn Mạn vừa buồn cười, vừa thấy có chút cảm giác như… mình nhặt phải một thú cưng biết nói chuyện. "Anh bảo tên gì cơ?" cô nhíu mày hỏi lại. "À… Tần Kha." Gương mặt trong gương thoáng căng thẳng, như thể đang chờ cô mắng vốn. "Ừm, Tần Kha đúng không? Được rồi, thế anh định ngồi trong gương nhà tôi cả đời hả?" Mạn Mạn khoanh tay, giọng nửa bực nửa đùa. Tần Kha ngập ngừng: "Thật ra… tôi cũng không rõ. Tôi không nhớ vì sao lại ở đây. Chỉ biết rằng tỉnh dậy thì thấy mình ở trong gương này. Rồi… chỉ có cô nhìn thấy." Mạn Mạn nghệt mặt. Một con ma mất trí nhớ? Đây là kịch bản gì thế này? Cô lẩm bẩm: "Đã chết rồi mà còn mắc chứng Alzheimer…" Tần Kha chớp mắt, hình như chưa hiểu lắm, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu như thể đồng ý.

Tối đó, Mạn Mạn quyết định mặc kệ. Cô tắt nến, chui vào giường, kéo chăn kín đầu. Nhưng suốt cả đêm, cô vẫn cảm giác có ai đó đang nhìn mình. Đến lúc không chịu nổi, cô bật dậy quát vào gương: "Đừng có nhìn trộm tôi ngủ nữa, biết chưa?" Trong gương, Tần Kha hoảng hốt, vội xua tay: "Tôi không có! Tôi chỉ… không thể nhắm mắt được." "…?" Hóa ra hồn ma này không biết cách nhắm mắt. Mạn Mạn ôm đầu, ngã ngửa xuống giường: “Trời ơi, sao tôi lại dính phải cái thể loại ma… ngốc như thế này chứ?”

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play