Muốn thuần phục một người thì phải khiến hắn hình thành một thói quen.
Thói quen ấy tốt nhất nên là thứ vừa bất ngờ vừa có thể khiến lòng hắn rung động đôi chút, để hắn không ngừng trông mong, mà bản thân mình cũng không quá nhọc lòng.
Minh Ý chọn cách ra đứng chờ ở ngã rẽ ngoài phủ đợi hắn về.
Tòa đại trạch của Kỷ phủ nằm tận cuối phố Nhị Cửu, rất ít người ngoài qua lại. Dù phố xá khá rộng rãi, nhưng khi trời tối thì gần như không có ánh đèn, phải đi đến tận bên ngoài mười trượng mới thấy le lói chút sáng.
Minh Ý khoác áo lụa mỏng màu tô mai, bên ngoài phủ thêm lớp lụa mỏng màu sương xám, tay nâng một chiếc đèn lưu ly màu mật ong điểm chuỗi trân châu, chọn một góc vừa vặn có thể thấy rõ nét nghiêng đẹp nhất của gương mặt khi xe thú rẽ vào, đứng yên lặng chờ đợi.
Tuân ma ma đi theo sau nàng không xa, thấy gió đêm nổi lên, khẽ nhíu mày: “Cô nương nên mặc dày hơn một chút.”
Minh Ý mỉm cười: “Vậy là vừa đủ rồi, ta không thấy lạnh.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT