Quả không sai khi nói lòng dạ nữ nhân mềm yếu, hắn vừa mới kể một đoạn mở đầu, người trong lòng đã có dáng vẻ như muốn khóc, còn nhéo tay hắn một cái, cả khuôn mặt đều tràn đầy vẻ xót xa.
Kỷ Bá Tể nhướng mày, cảm thấy trong lòng Minh Ý vẫn còn có chỗ cho hắn, nếu không thì đã chẳng không lộ ra biểu cảm thế kia.
Thế là hắn tiếp tục nói: “Trại nô lệ tối tăm không thấy ánh sáng, ta suýt chút nữa đã chết ở đó, may nhờ có người tốt bụng cứu ra, nào ngờ còn chưa được hưởng bao nhiêu ngày tháng yên ổn thì cả nhà người tốt đã gặp nạn. Nàng nói xem, ta chỉ giết bọn chúng mà tha cho người nhà của chúng, như vậy có phải là đã đủ từ bi lắm rồi không?”
Ừm, nếu nói như vậy thì đúng là thế thật.
Minh Ý không còn sợ nữa, chỉ dõi mắt trông mong nhìn hắn: “Đại nhân kể cho nô nghe những chuyện này, không sợ nô đi tố giác sao?”
Hắn bật cười, có chút tự giễu: “Cùng chung chăn gối với nhau bao lâu nay, nếu nàng còn không thể cảm thông cho ta, vậy thì ta thật sự đúng là có tội, nàng đi tố giác cũng chẳng sao.”
Lời nói tha thiết chân thành, trong mắt còn thấp thoáng ánh lệ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT