Giang Châu biết đối phương đã động lòng, lập tức cười nói: "Chị à, đây chính là lá mà em mới hái sáng sớm nay! Chị nhìn giọt sương dính trên đó đi, còn tươi lắm! Làm Thanh Minh Quả chắc chắc ăn ngon!"
Người phụ nữ trung niên gật đầu, hỏi: "Cái này giá nhiêu một cân?"
Giang Châu nói: "6 hào một cân ạ, em cũng không dám bán mắc, em không mang cân, chỉ dùng tay bốc, chị về cân lại, dư thì coi như em tặng chị, thiếu thì chị tới tìm em! Em bù thêm cho chị!"
6 hào một cân.
Cô gái trung niên lập tức nhíu mày, nhăn nhó nói: "Rau xanh bình thường cũng chỉ có giá 3 hào một cân, lá của chú lại đắt gấp đôi là sao!"
"Nhưng những loại rau quả khác đều do người ta trồng ra, đâu giống của em! Sáng sớm đi hái, chị ơi, điểm tâm em cũng chưa ăn, đã đi kiếm món tiền cực khổ, cây ngải này một năm chỉ cần mua một lần, nhiều còn có thể luộc với trứng gà, có lợi cho cơ thể của phụ nữ!"
Đời trước Giang Châu lập nghiệp dựa vào bán lẻ ở vỉa hè.
Rất khéo ăn khéo nói.
Quan trọng nhất là dáng dấp của hắn khá được, mở miệng là gọi chị ơi chị ơi, khiến người ta thấy thân thiết lắm nha.
"Được được được! Thấy chú buôn bán sảng khoái! Sẽ mua cho chú!" người phụ nữ trung niên lập tức đưa giỏ rau của mình tới.
Giang Châu cũng nghiêm túc, từ trong túi ni lông của mình bốc ra một nắm lá.
Hắn làm buôn bán rất nhiều năm.
Bốc tay đôi khi còn chuẩn hơn cả cân.
Bỏ lá vào đầy trong giỏ rau, người phụ nữ trung niên lập tức mừng thầm trong bụng.
"Chị ơi, em đưa cho chị thêm một chút, chị giúp em giới thiệu mối làm ăn, lần sau em bán tiếp, sẽ ưu đãi cho chị!"
Ai cũng thích hàng rẻ.
Người phụ nữ trung niên lập tức vui vẻ trả tiền, gật đầu khen Giang Châu, sau đó mới mang theo giỏ rau xanh rời đi.
Vụ làm ăn đầu tiên làm xong, chuyện buôn bán kế tiếp thuận lợi hơn nhiều.
Dù sao lá ngải xanh biếc còn dính giọt sương thật sự quá hấp dẫn người ta rồi.
Ngày mai lại là Tiết Thanh Minh, đây thật là hàng khan hiếm.
Hơn một giờ trôi qua, chị gái vừa đi mang theo mấy chị em qua đây, từ xa chỉ vào Giang Châu nói: "Chính là chú ấy! Chị mua lá ngải ở chỗ này! Tươi lắm!"
Chị gái cất cao giọng nói.
Một đám phụ nữ trung niên nhanh chóng chen chúc qua, vây Giang Châu ở bên trong.
"Cho chị một cân! Chú em! Cho nhiều chút! Lần sau chị còn tới!"
"Cho tui hai cân! Cân đầy nha!"
"Cho chị một cân!"
~~~
Một đám người ríu ra ríu rít, tranh nhau mua hàng.
Đến sau khi đoàn người tán đi, toàn bộ lá ngải cùng rau dại trong giỏ xách cùng trong túi ni lông của Giang Châu, đều đã bị mua sạch.
Hắn nhìn chằm chằm túi ni lông trống trơn còn giữ giọt sương, trong túi căng phồng một xấp tiền lẻ.
Giang Châu cười như trút được gánh nặng.
Hắn nhặt túi ni lông lên.
Gấp gọn lại bỏ vào trong giỏ.
Sau đó lại đi đến dưới một bóng cây, từ trong túi móc ra một xấp tiền lẻ nhăn nhúm, cẩn thận đếm lại.
Cái túi ni lông này không lớn, có lẽ mang được khoảng 40 cân.
Giang Châu ước tính trọng lượng sau khi mang nó.
Sau khi đếm tiền, tính được tổng cộng 23,4 tệ.
Một đống tiền xu khá nặng trong tay của Giang Châu.
Trong lúc nhất thời, hắn cảm thấy phức tạp, cuối cùng vẫn dùng sức siết chặc xấp tiền này.
Cái này, còn chỉ là một bắt đầu.
Hắn nhất định, nhất định phải để cho ba mẹ con sống cuộc sống tốt!
~~~
Giang Châu ưỡn người giãn gân cốt, đứng lên, cất kỹ tiền vào trong người, lại gấp gọn túi ni lông bỏ vào vào trong túi, cầm giỏ rau đang chuẩn bị đi, thì bỗng thấy mấy bà cô già chạy ra từ khu gia đình, từ xa đã nhìn thấy Giang Châu.
"Nè nè! Cậu ơi! Chờ một chút!"
Giang châu sửng sốt.
Hắn dừng bước lại, nhìn bà cô, nghi ngờ hỏi: "Bác gái? Làm sao vậy?"
"Mới vừa rồi là cậu bán lá ngải tươi ở nơi?"
Vài bà cô già chạy tới, nhếch miệng cười, vừa nói bên túi nylon đã được xấp gọn, kinh ngạc hỏi: "Chú bán xong rồi sao?"
Giang Châu gật đầu, cười nói: "Dạ đúng bác gái, ngày mai là Tiết Thanh Minh rồi, người mua nhiều, cháu cũng vừa bán hết, hên quá!"
Giang Châu vừa nói xong, mấy bà cô bèn vỗ đùi, vẻ mặt tiếc nuối.
"Ai ui! Mấy người chúng ta vẫn chưa mua được! Ngày mai cậu còn đến không?"
Bà cô vừa nói xong, mấy phụ nữ trung niên đi theo cũng đều rối rít gật đầu.
"Đúng vậy! Cô con dâu nhà bên sáng sớm hôm nay mua được lá ngải do cậu bán, tươi lắm! Làm Thanh Minh quả chắc chắn ăn ngon!"
"Thật đáng tiếc, hôm nay cô vừa tới cửa hàng thịt mua thịt rồi, không mua được! Ngày mai cậu còn đến không?"
"Nếu cậu không đến, cô chỉ có thể sử dụng Thanh Minh Quả sấy khô năm ngoái, vị chắc chắn không ngon!"
Giang châu sửng sốt.
Hắn biết cây ngải bán chạy, nhưng không ngờ lại hút hàng như thế.
Nhưng cũng đúng thôi.
Trong huyện thành, đây là khu chung cư giành cho gia đình thợ mỏ, tiền lương của thợ mỏ cao hơn không ít so với ăn cơm nhà nước bình thường.
Nhiều tiền.
Thế nhưng thứ như rau dại, lại không thấy nhiều.
Giang Châu tính toán, ngày mai là Tiết Thanh Minh, vội đứng lên, còn có thể kiếm một mớ, rồi chạy trở về cùng Mộng Ly và hai con đón Tiết Thanh Minh, thời gian không xung đột.
Giang Châu trầm ngâm chốc lát, gật đầu, cười nói: "Như vậy, các bác, sáng sớm ngày mai cháu tới sớm, 6,7 giờ đã đến, nếu như các bác muốn mua để làm sớm, tối nay cháu sẽ về nhà hái!"
Các bà cô đều cảm thấy hài lòng rời đi.
Giang Châu cũng đứng dậy, đi về phía Cung Tiêu Xã của thị trấn.
Vào năm đó, Cung Tiêu Xã tương đương với siêu thị lớn sau này.
Cái gì cũng có.
Nhưng muốn mua được lương thực, gạo mì… còn phải dùng tem phiếu lương thực mới được.
Nếu không, giá cả sẽ cao hơn rất nhiều.
Vì vậy, người có thể mua được lương thực đã chế biến, đều ăn cơm nhà nước. Ở những thôn làng nhỏ như thôn Lý Thất, lương thực chính của mỗi hộ gia đình là khoai lang đỏ và khoai tây.
Do nhà trồng, dễ bảo quản.
Giang Châu đi vào Cung Tiêu Xã.
Nhìn thoáng qua thương phẩm rực rỡ muôn màu bên trong bảng giá treo sau quầy thu ngân.
Hắn nhìn lướt qua, muốn mua một cân gạo thì phải lấy ra tem phiếu một cân lương thực, còn phải trả thêm 1 hào 2 nữa mới được.
Nếu như không có tem phiếu lương thực, phải dùng 1 hào 7 mới mua được một cân gạo.
Các loại tem phiếu lương thực và bột mì, được phát hành trong thôn dựa theo số nhân khẩu của từng hộ gia đình.
Sáng sớm hôm nay lúc Giang Châu ra cửa, cố ý mang theo mấy tờ.
Tem phiếu lương thực của người trong thôn rất đầy đủ.
Dù sao món chính đều là khoai sắn, chút gạo mua được này sao đủ ăn cả năm.
Giang Châu đưa 4 tờ tem phiếu lương thực qua, 2 cân gạo, 2 cân mì.
"Gạo 1 hào 2 một cân, bột mì 1 hào 4 một cân, tổng cộng là 5 hào 2!"
Người bán hàng nói phải, bỏ vào túi giấy rồi đưa qua.
Giang Châu móc ra tem phiếu lương thực 5 hào 2 đưa tới.
Sau đó lại mua đi một chút dầu hoả, còn có một cái bóng đèn, muối, đường trắng, v. v…
Đều là nhu yếu phẩm trong cuộc sống.
Thôn Lý Thất tuy giao thông bế tắc, nhưng bởi vì cách thị trấn không xa lắm, vì vậy vẫn có điện.
Tuy nhiên nhà nào cũng tiếc xài điện.
Phần lớn đều dùng đèn dầu, cũng có một số thôn dân, trời vừa tối đã sớm lên giường đi ngủ, tiết kiệm dầu.
Lúc Giang Châu từ Cung Tiêu Xã đi ra, xách đầy hai bao lớn được cột chặt.
Hắn ra khỏi Cung Tiêu Xã, lấy túi ni lông trong túi ra, bỏ hai bao lớn vào trong.
Cột kỹ xong, Giang Châu chuẩn bị về nhà, vừa ra cửa bèn nhìn thấy bánh củ cải chiên.
Hắn mua 3 cái, giá 1 hào 1 cái.
Trải qua cửa hàng thịt heo, trùng hợp thấy cửa hàng thịt heo đang dẹp quầy.
Thịt heo vẫn còn ở trên quầy, còn dư lại không ít chưa bán hết.
Liếc nhìn thì thấy đều là thịt nạc tươi ngon.
Giang Châu hơi động lòng, bước nhanh tới.
"Chủ sạp, thịt này ông bán thế nào?"
"Có tem phiếu thịt hay không?"
Chủ sạp dừng lại, ngẩng đầu nhìn Giang Châu hỏi.
Giang Châu nhíu mày, lắc đầu.
Hắn không có tem phiếu thịt.
THấy Giang Châu lắc đầu, chủ sạp nói: "Thịt mỡ 1 tệ 9, thịt nạc 1 tệ 7, cậu có muốn hay không?"
Thời đại này, hiếm có nhà nào được ăn thịt lợn nhiều mỡ.
Thịt mỡ mua về, có thể chiên thành dầu nấu ăn, có thêm dầu mỡ lợn, giá cả đương nhiên đắt hơn so với thịt nạc.
Đây là lý lẽ cơ bản của thời đại.
Thế nhưng Giang Châu trọng sinh trở về, thật không muốn ăn thịt mỡ.
Hắn nói: "2 cân thịt nạc, 1 cân thịt mỡ."
Trong nhà Đoàn Đoàn Viên Viên đang tuổi lớn.
Thịt nạc chứa nhiều chất đạm đương nhiên không thể thiếu.
Hôm nay không thấy bánh kem, chắc là đã tới trễ, ngày mai tới sớm một chút, xem xem có thể mua được hay không.
"Có ngay!"
Chủ cửa hàng thịt heo cầm lấy đao chặt thịt, chặt thịt vừa nhanh vừa chuẩn.
Lập tức cắt gọn 2 miếng thịt lớn, đem cân, rồi dùng giấy báo bọc lại, đưa cho Giang Châu.
"Tổng cộng 5 tệ 5!"
Giang Châu trả tiền, nhận thịt, sau đó nhìn thoáng qua sắc trời.
Chắc cũng gần 11 giờ rồi.
Giang Châu mang túi ni lông lớn trên vai, bước nhanh trở về.
~~~
1 tiếng sau.
Hơn 12 giờ, Giang Châu đi tới trước sân của nhà mình.
Hắn từ trưa tới giờ chưa ăn gì, bụng sôi sùng sục, lại vác túi ni lông khá nặng trên vai.
Giang Châu lau mồ hôi trên đầu, đẩy cửa ra.
Trong sân, hai đứa trẻ Đoàn Đoàn Viên Viên đang ngồi chồm hổm dưới đất chơi ném đá.
Nghe tiếng mở cửa, lập tức ánh mắt sáng lên, đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
"Ba ba!"
"Ba ba trở về rồi~!"
Giang Châu còn chưa kịp phản ứng, đã nhìn thấy hai khối thịt nhỏ lao thẳng vào trong lòng ngực của mình.
Hắn nhanh chóng luống ca luống cuống buông cầm túi ni lông cùng giỏ rau trong tay, một trái một phải ôm hai đứa bé vào lòng.
"Ba ba, ba đã đi đâu, Đoàn Đoàn nhớ ba ~ "
Đầu tóc của con gái dựng đứng giống như là một đám cỏ khô, chọc vào cổ của Giang, có chút ngứa ngáy.
Viên Viên thì ngoẹo đầu, trong đôi mắt to tròn đong đầy nước mắt, đáng thương, bĩu môi, nhìn Giang Châu, âm thanh con nít mang theo giọng mũi nói: "Viên Viên, nhớ ba ba, ba ba không mang theo Viên Viên, xấu xa ~ "
Viên Viên tuy là song bào thai cùng Đoàn Đoàn.
Thế nhưng bởi vì là em gái, từ khi còn trong bụng mẹ đã yếu ớt, cộng thêm sinh song bào thai ở nông thôn rất khó khăn.
Vì vậy, Viên Viên bất kể là trí óc, hay là năng lực nói chuyện, đều kém hơn so với Đoàn Đoàn không ít.
Cơ thể của em thì càng gầy.
Hai đứa trẻ, giống như hai cây tầm ma.
Cằm thì nhọn, Giang Châu nhìn mà đau lòng.
Hắn nhanh chóng vươn tay, vỗ nhè nhẹ ở sau lưng của hai đứa trẻ, dịu dàng nói: "Ba ba mua đồ ăn ngon cho Đoàn Đoàn Viên Viên rồi, các con nhìn nè!"