"Xong rồi! Đoàn Đoàn Viên Viên rửa tay ăn cơm nào!"
Giang Châu nhẹ nhàng thở ra, sau đó vội gọi hai cô con gái.
Hai cô bé đã sớm không chờ nổi nữa!
Lập tức vội chạy bạch bạch đến bên vạc nước, dùng muôi múc nước rửa tay cho nhau.
"Em cũng ăn đi."
Giang Châu lấy ra 4 đôi đũa từ trong ống gỗ, lại cầm 4 cái bát thiếu miệng, quay người nói với Liễu Mộng Ly.
Liễu Mộng Ly lúc này vẫn còn sững sờ.
Lúc Giang Châu gọi mình, nàng mới có phản ứng.
Một chiếc bàn bát tiên cũ kỹ làm bằng gỗ.
Đây chính là toàn bộ gia sản mà phân gia Giang Châu có được, đương nhiên còn có căn nhà đất cũ nát nhất này.
Giang Châu chọn những con cá nhỏ gần như không có xương cho hai tiểu nãi, và đặt chúng vào bát của chúng.
Lại cầm lấy bát của Liễu Mộng Ly, chuẩn bị múc cho nàng một bát canh cá trích.
Liễu Mộng Ly quá gầy.
Cánh tay gầy đến mức gần như chỉ cần bóp là vỡ nát.
Liễu Mộng Ly thấy Giang Châu định múc canh cá diếc cho mình, vội khoát khoát tay muốn từ chối.
"Cho bọn nhỏ ăn cả đi, tôi không......"
"Không thể."
Giang Châu biết nàng muốn để dành thức ăn cho Đoàn Đoàn Viên Viên.
Hắn tự mình múc một muôi canh cá vào bát đặt ở trước mặt của nàng, còn cẩn thận đổi phương hướng chỗ mẻ của bát.
"Chỉ khi em chăm sóc tốt bản thân, mới có thể chăm sóc tốt Đoàn Đoàn Viên Viên."
Giang Châu chăm chú nhìn nàng, nói: "Em yên tâm, từ nay về sau, anh sẽ để cho em cùng Đoàn Đoàn Viên Viên ăn cơm no."
Liễu Mộng Ly run rẩy từ tận đáy lòng.
Cô nhìn bát canh cá trích bày ở trước mặt, hốc mắt cay cay, như có sương mù bao phủ trước mặt, suýt chút nữa không cần được giọt nước mắt chực trào bởi nỗi niềm đã quá nhiều đắng cay.
Giang Châu......
Lẽ nào thật sự thay đổi rồi sao?
Hay là… cô đang nằm mơ?
~~~
Vào đêm hôm đó.
Hai đứa con nít hiếm khi được ăn một bữa no.
Tối nay hai đứa con nít ngủ sớm, ngủ cực kỳ ngon ơi là ngon.
Giang Châu cùng Liễu Mộng Ly vẫn chia giường ngủ.
Hai người vốn không có cơ sở tình cảm nào cả, Liễu Mộng Ly là thanh niên trí thức xuống nông thôn, năm đó uống rượu say, mơ mơ hồ hồ phát sinh quan hệ cùng Giang Châu, có con, hai năm trở lại đây, nàng bởi vì Đoàn Đoàn Viên Viên, cắn răng chịu đựng chấp nhận ở lại nơi này.
Khoảng cách giữa hai người không phải cách một lớp vải, mà chính là cách một ngọn núi!
Thanh niên trí thức xuống nông thôn, dù gì bên trong có chút kiêu ngạo, Liễu Mộng Ly luôn lạnh lùng đối với Giang Châu, đây cũng là nguyên nhân vì sao đời trước Giang Châu luôn không đánh thì mắng Liễu Mộng Ly.
Chỉ là lúc này trọng sinh, Giang Châu đã hiểu rõ, nhiều khi, trừ ái tình, còn có trách nhiệm.
Liễu Mộng Ly là vợ của mình, Đoàn Đoàn Viên Viên là con của mình.
Hắn phải gánh vác trách nhiệm này!
- Lạch cạch...
Trong bóng tối, bỗng truyền vang lên một âm thanh.
Giang Châu vốn ngủ trên giường rơm ở bên ngoài, sợ Liễu Mộng Ly làm việc ngu ngốc!
Lúc nghe thấy âm thanh này, hắn lập tức bừng tỉnh, vội vã đứng dậy nhìn ra bên ngoài.
Vừa nhìn...
Hắn lập tức sửng sốt.
Trong sân nhỏ.
Liễu Mộng Ly......
Đang tắm.
ánh trăng chiếu nghiêng xuống, phủ kín toàn bộ sân nhỏ.
Vạc nước duy nhất trong nhà ở tại túp lều tranh trong bếp, Liễu Mộng Ly để cho, tiện thường xuyên nhân lúc nửa đêm khi hai con đã ngủ say, đi đến bên vạc nước để múc nước tắm rửa, kỳ cọ.
Dung mạo của nàng cực đẹp.
Từ trong xương tuỷ mang theo một cỗ kiêu ngạo thanh tú mà phụ nữ nông thôn bình thường không có được.
Làn da rất trắng, mái tóc màu đen xõa dài trên bờ vai tròn nhỏ, da thịt mịn màng như da em bé.
Rõ ràng làm mọi công việc nhà nông trong nhà, nhưng nhìn không ra chút gì thô ráp.
Một khuôn mặt to cỡ bàn tay, ngũ quan tuyệt mỹ, trong đôi mắt đen trắng rõ ràng có sự dẻo dai không thua gì cỏ dại, lúc này ánh trăng bị vò nát nhét vào trong mắt của nàng, càng khiến khuôn mặt nhỏ mông lung ánh mắt rực rỡ.
Mí mắt của Giang Châu nhảy lên.
Hắn biết nhìn lén người ta tắm rửa không tốt, nhưng hắn cũng thật sự sợ nàng làm việc ngốc nghếch.
Bởi vậy, hắn cũng chỉ có thể thỉnh thoảng vụng trộm nhìn một chút.
Xác nhận Liễu Mộng Ly vẫn còn.
Nhưng nếu muốn người không biết trừ phi mình đừng làm, ngay lúc Giang Châu ngẩng đầu chuẩn bị nhìn Liễu Mộng Ly tiếp, không ngờ vừa ngẩng đầu, bèn đối mặt một đôi mắt đen trắng rõ ràng.
Liễu Mộng Ly giật nảy mình, kinh hãi hét nhỏ, cả người lui về sau mấy bước.
"Giang Châu, anh… anh là đồ lưu manh!"
Nàng vừa tức vừa xấu hổ, thân thể nhỏ nhắn run rẩy, nắm đấm cũng siết chặt.
Giang Châu vội đứng lên giải thích: "Anh thật không có nhìn, anh chỉ sợ em làm chuyện ngốc nghếch!"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Liễu Mộng Ly đỏ ửng, nhìn chằm chằm Giang Châu, nhỏ giọng giải thích: "Tôi có thể làm việc ngốc gì chứ?"
"Ví dụ như, ăn trộm gà."
Giang Châu nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt sáng rực: "Hôm nay ban ngày anh nghe thấy em nói muốn cho bọn nhỏ ăn gà, anh lập tức thấy lo lắng."
"Mộng Ly, vì một con gà, liên luỵ đến con và cuộc đời của chính em, không đáng chút nào."
"Hơn nữa, anh cam đoan, sau này nhất định có thể để cho hai con muốn ăn cái gì thì ăn cái đó! Anh xin thề!"
Hắn nói vừa nghiêm túc lại kiên quyết.
Liễu Mộng Ly nhìn hắn, trong lòng nháy mắt dâng lên sóng cả.
Nàng cắn môi, nửa ngày mới cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Nhưng… nhưng ngày mai chính là Tết Thanh Minh......"
Tết Thanh Minh, ngày lễ truyền thống, từng nhà đều phải tế tự tổ tiên ăn Thanh Minh Quả.
Trong nhà mình đừng nói dùng gạo nếp làm Thanh Minh Quả, cả ăn cũng không có mà ăn.
Trên thực tế, tối nay Giang Châu xem như canh đúng rồi.
Quả thật cô đã hạ quyết tâm, quyết định làm chuyện vi phạm pháp luật một lần.
Chỉ một lần.
Vì con.
Không ngờ bị Giang Châu bắt được.
Cô có chút ngượng ngùng, nhưng lại cảm thấy trong lòng quặn đau.
Nếu như không phải vì con, nàng làm sao có thể đi làm loại chuyện này?
Cô là thanh niên trí thức xuống nông thôn.
Từ sâu trong lòng tràn đầy kiêu ngạo.
Nếu không phải là bị bức đến tuyệt lộ......
Cô cũng không đến nỗi.
"Ai......"
Giang Châu bỗng nhiên thở dài.
Hắn đứng dậy, đi về phía Liễu Mộng Ly.
Sau đó, vươn tay, bỗng ôm cô vào trong ngực.
Liễu Mộng Ly sững sờ, cơ thể nhỏ bé lập tức cứng đờ!
Hắn!
Sao hắn đột nhiên ôm mình?
"Ngày mai, cho anh một ngày thời gian, anh đi kiếm tiền, cam đoan để em cùng con ăn được Thanh Minh Quả! Bánh nhân thịt! Anh cam đoan!"
Giang Châu chân thành nói.
Hắn ôm lấy Liễu Mộng Ly, nhẹ nhàng vỗ vỗ trên vai của cô, sau đó buông ra cô.
Trong đêm tối, hắn không hề chú ý tới đôi má ửng hồng như sắp nhỏ ra máu cùng d** tai trắng nõn của Liễu Mộng Ly!
"Anh… anh làm được trước rồi nói sau! Nói mạnh miệng thì ai cũng nói được, tui… tuingủ trước..."
Liễu Mộng Ly cảm thấy rất rối bời.
Nàng luôn cảm thấy Giang Châu dường như có gì đó rất khác.
Nhưng lại nói không ra được.
Lập tức chỉ có thể gật đầu qua quýt, sau đó cúi đầu, khuôn mặt đỏ lên, đi nhanh vào trong phòng, nằm xuống bên người hai đứa bé.
Vậy xem ngày mai Giang Châu có thể làm được hay không!
Nói thật.
Côcũng không ôm ảo tưởng lớn lắm.
Với chỉ một bữa cơm, muốn để mình tin tưởng hắn đã hoàn toàn thay đổi?
Liễu Mộng Ly mấp máy môi, nhếch môi nở một nụ cười tự giễu.
Đến cùng là Giang Châu ngây thơ, hay là mình ngây thơ?
~~~
Hôm sau.
Vừa rạng sáng.
Ngay khi con gà trống ở đầu thôn cất tiếng gáy thứ nhất, Giang Châu đã dậy rồi.
Hắn đầu tiên đun một ít cá vụn còn sót lại từ hôm qua, sau đó cho một ít rau muống vừa mới hái vào buổi sáng rồi hâm chín.
Buổi tối hôm qua còn lại 2 củ khoai lang, hắn cũng cùng luộc chín đặt trong nồi, làm xong mọi thứ, hắn đậy nắp nồi lên, giữ ấm.
Sau đó lại từ trong nhà tìm một giỏ rau cùng túi ni lông rồi đi ra cửa.
Trên thực tế, vào thời điểm trọng sinh mở mắt ra, Giang Châu chưa từng có một khắc không nhớ tới chuyện kiếm tiền.
Đích xác, đánh bắt cá trên sông, hay siêng năng làm việc đồng áng có thể lấp đầy dạ dày của Liễu Mộng Ly cùng hai con.
Nhưng quá chậm, quá vất vả.
Ăn no chỉ là truy cầu cấp thấp nhất, hắn muốn đền bù cho ba mẹ con, nhưng xa xa không chỉ có vậy!
Hắn trọng sinh!
Mang theo tin tức từ hậu thế, trọng sinh đến thập niên 80, đây là thời đại vàng ở khắp mọi nơi!
Hắn tuyệt đối có thể hoàn toàn thay đổi tất cả mọi thứ!
Hắn muốn cho ba mẹ con cuộc sống tốt nhất!
Mà Giang Châu biết rằng khó khăn nhất chính là việc tích lũy được hũ vàng đầu tiên.
Hắn hôm qua bắt cá, vẫn đang quan sát.
Giờ trên người mình không có đồng nào, muốn kiếm được hũ vàng đầu tiên, như vậy phải lợi dụng tài nguyên hiện hữu.
Lý Thất thôn ở gần núi lớn.
Thảm thực vật rất phong phú.
Hôm qua lúc hắn bắt cá đã tiện thể quan sát, phát hiện khắp đồng đều là lá ngải cứu.
Mặc dù thôn dân của Lý Thất thôn vì sắp đến Thanh Minh, nên hái không ít lá ngải cứu về nhà, nhưng thảm thực vật của Lý Thất thôn thật sự là quá phong phú, từng mảng lớn lá ngải cứu còn đang sinh trưởng tốt trên những cánh đồng.
Lá ngải cứu nhiều đến mức không có người hái, nhưng mà Giang Châu biết, nếu như bây giờ hái lá ngải cứu xuống, thừa dịp còn tươi, đưa đến huyện thành Khánh An cách đây để bán, đây tuyệt đối là thương phẩm hút hàng nhất!
Nơi đó có một nhà máy liên hợp thịt, còn có một khu nhà ở cho cán bộ, nhân viên của khu mỏ.
Giang Châu hiểu rõ, đây chính là hòm vàng đầu tiên từ khi hắn trùng sinh trở về!
Sắc trời vẫn là rạng sáng.
Giang Châu nhanh chóng thu gặt lá ngải cứu.
Hắn có tay chân nhanh nhẹn, nhờ trẻ tuổi khỏe mạnh cường tráng, nên lúc vệt sáng màu bạc vừa hiện lên ở phương đông, hắn đã hái nguyên một túi ni lông lá ngải cứu cùng một chút rau dại.
Cần tay dại, hài nhi cúc, đều là rau dại ngon nhất vào mùa này.
Cũng là hương vị mà người trong huyện thành muốn ăn nhất.
Giang Châu đứng lên, mang túi ni lông lên vai, cầm rổ đi về phía huyện thành.
Hai dặm đường, nói dài cũng không dài nói ngắn cũng không ngắn.
Hắn đi mất một giờ mới tới.
8h sáng.
Giang Châu tìm được khu chung cư dành cho gia đình nhân viên của khu mỏ.
Lúc này công nhân viên của mỗi nhà vừa đi làm, các bà chủ gia đình cũng đều đi ra mua thức ăn.
Ngày mai sẽ là Tết Thanh Minh, phải làm vài món ngon đãi đàn ông trong nhà, và tế tự tổ tiên.
Giang Châu cũng nghiêm túc, đi đến vỉa hè bên đường rồi ngồi xuống.
Hắn lấy ra giỏ rau, lại từ trong túi ni lông nắm một nhúm lá ngải cứu tươi mới còn mang theo giọt sương bỏ vào giỏ.
Các phụ nữ trung niên đi qua đi lại, đã nhìn thấy mấy thứ màu xanh lục này.
"Nè! Cậu bán gì vậy?"
Giang Châu còn chưa chào hàng, đã có một phụ nữ trung niên tới hỏi đồ.
Giang Châu lau mồ hôi trên đầu, cười nói: "Lá ngải cứu, ngày mai không phải Tết Thanh Minh sao, thứ này chính là vật nhất định phải có, không có lá ngải cứu, làm quả gì cũng không thơm! Thanh Minh Quả không có lá ngải cứu, sao có thể gọi là Thanh Minh Quả chứ!"
Người phụ nữ trung niên bình phẩm.
"Trông rất tươi nha!"
Tươi chứ sao không!
Đây chính là lá ngải mà Giang Châu hái vào sáng sớm, còn dính cả giọt sương đấy!