"Chị dâu, em không phải tới đòi tiền."
Giang Châu bước nhanh tới.
Hắn nhìn thoáng qua Giang Hạo Minh.
"Hạo Minh đã lớn như vậy."
Giang Hạo Minh mới 7 tuổi.
Đứa nhỏ ý lập tức rụt vào phía sau Diêu Quyên.
Nó có chút sợ Giang Châu.
Nhỏ giọng kêu với Diêu Quyên.
"Mẹ..."
Giang Châu dời ánh mắt, hướng về phía Diêu Quyên nói: "Chị dâu, em tới đưa thịt cùng Thanh Minh Quả qua cho chị."
Diêu Quyên sửng sốt, bàng hoàng trợn trừng mắt.
Chị nhìn Giang Châu, cứ tưởng mình vừa nghe lầm?!
"Em tới… tới làm gì?"
Diêu Quyên thì thào kinh nghi nói: "Đưa thịt? Đưa Thanh Minh Quả?"
Giang Châu gật đầu.
Sợ Diêu Quyên không tin, hắn còn giơ tay lên thịt bọc trong túi giấy.
Còn có Thanh Minh Quả để trong giỏ.
Thanh Minh Quả này vừa nhìn chính biết bỏ không ít thịt làm nhân bánh.
Chất nhờn béo ngậy rỉ ra từ bên trong, thấm ớt trên một tầng da.
Thoạt trông ăn cực kỳ ngon.
Giang Hạo Minh nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt.
Ngày hôm qua Tiết Thanh Minh, ông nội, ba và bà nội đều xuất phát đi huyện thành.
Đừng nói Thanh Minh Quả, ngay cả thịt nó cũng không biết được ăn từ lúc nào.
Con nít rất thèm thịt.
"Mụ... con muốn ăn..."
Giang Hạo Minh nhỏ giọng nói, kéo tay áo của Diêu Quyên.
Diêu Quyên đang chuẩn bị răn dạy nó, đã thấy Liễu Mộng Ly đi tới, từ trong giỏ xách lấy ra 2 cái Thanh Minh Quả, đưa cho Giang Hạo Minh.
"Ăn đi."
Liễu Mộng Ly cười nói.
Bên cạnh, Đoàn Đoàn Viên Viên lúc la lúc lắc chạy tới, mỗi bé nắm một bàn tay, lôi kéo Giang Hạo Minh, ỏn ẻn trẻ thơ nói: "Ca ca ~ chơi đùa ~ chơi đùa ~ "
Giang Hạo Minh nhanh chóng đưa Thanh Minh Quả tới bên miệng, hít hà cắn một miếng.
Dầu giọt tóc tóc, măng xuân thơm ngát, nổ tung ngay ở trong cổ họng.
Con mắt của Giang Hạo Minh tỏa sáng.
"Mẹ! Thật ngon quá! Có thịt nữa!"
Diêu Quyên còn chưa kịp phản ứng, Giang Hạo Minh đã mang theo Đoàn Đoàn Viên Viên đi chơi.
Thấy vậy, Diêu Quyên cũng chỉ có thể mở ra cửa sân.
Hiện giờ trong óc chị vang ong ong, không thể bình tĩnh lại.
Thịt?
Thanh Minh Quả?
Lúc này Giang Châu tới đây, thật không phải tới đòi tiền?!
Hai vợ chồng vào sân.
Diêu Quyên nhanh chóng rót nước cho hai người.
Giang Châu nhìn thoáng qua sân, nhanh mắt phát hiện, áo quần phơi trong sân chỉ có của Diêu Quyên cùng Giang Hạo Minh.
Đang là thời điểm nông vụ bận rộn.
Lao động trong nhà xuống ruộng, áo quần dính đầy mồ hôi bẩn thỉu, trở về thì ai cũng phải tắm.
Tại sao không có quần áo của Giang Minh cùng cha Giang Phúc Quốc?
"Chị dâu, anh cùng cha của em đi đâu vậy?"
Diêu Quyên run run ly nước trong tay.
Nước cũng vẩy cả ra ngoài.
Chị vội để ly xuống, lúng túng lau lau trên người, lắp bắp nói: "Ba cùng anh của em có chút việc, đi ra ngoài rồi."
Rõ ràng cái cớ này cũng hợp tình hợp lý.
Thế nhưng Giang Châu luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Đời trước, lúc này mình đã bị đuổi ra khỏi thôn Lý Thất.
Vì vậy cũng không rõ lắm tình hình của anh trai Giang Minh cùng cha Giang Phúc Quốc.
Chỉ thỉnh thoảng nghe vài tin tức lẻ tẻ mà thôi.
Giang Châu nói: "Đi đã bao lâu?"
"Mới, mới đi sáng hôm nay..."
Diêu Quyên có vẻ né tránh.
Giang Châu khẽ nhíu mày.
Hắn đời trước gặp gỡ vô số người, liếc mắt liền nhìn ngay ra vấn đề.
Chị dâu đang nói láo.
Nhưng Giang Châu cũng không có ý định truy vấn, dù sao nếu chị không muốn nói, chính hỏi như thế nào đi nữa cũng vô dung.
Hắn hạ quyết tâm.
Mình hỏi thăm nhiều thêm, vậy cũng có thể nghe ra được.
Dù sao ba người sống sờ sờ, cũng không thể trống rỗng biến mất.
"Em không quấy rầy thêm nữa."
Giang Châu nói.
Hắn để thịt heo cùng Thanh Minh Quả lên bàn, hướng về phía Diêu Quyên nói: "Chị dâu cũng ăn vài cái, cho Hạo Minh vài cái mang đi học, qua một thời gian ngắn nữa em lại đến thăm cha và anh."
Diêu Quyên nhìn chằm chằm một tảng thịt lớn.
Còn có non nửa rổ Thanh Minh Quả.
Phải mất mới choàng tỉnh nhận ra vấn đề.
"Ai nha! Mấy thứ này, chị không thể nhận, em lấy về cho Đoàn Đoàn Viên Viên ăn đi!"
Chưa nói đến mấy thứ này lai lịch không rõ bất chính, chỉ cần thấy Đoàn Đoàn Viên Viên vẫn còn ở tuổi ăn tuổi lớn, Diêu Quyên càng không thể lấy đồ của Giang Châu.
Nhưng Diêu Quyên còn chưa kịp trả, chỉ thấy Giang Châu lắc đầu, ngăn cản động tác của chị.
"Chị dây, trước đây em nợ anh chị nhiều lắm, những thứ này đâu đáng là gì."
Giang Châu cười cười, nói: "Chị dâu, qua một thời gian ngắn nữa em sẽ trở lại, chị cứ làm việc của mình đi."
Sau khi nói xong, Giang Châu kéo Liễu Mộng Ly, lại gọi Đoàn Đoàn Viên Viên, một nhà bốn người rời đi.
Diêu Quyên lúc này lâm vào trong nỗi sợ cực lớn.
Chị nhìn chằm chằm miếng thịt trong túi giấy dầu, có chút không dám tin tưởng.
Kinh ngạc đưa tay ra, mở ra giấy dầu.
Lại thật là thịt.
Thịt heo óng ánh, Giang Châu cố ý phân hơn nửa thịt béo qua đây.
Thịt thứ thiệt!
Con trai Giang Hạo Minh chạy tới, giương mắt nhìn chằm chằm Thanh Minh Quả trong giỏ, đã bị mê muội.
"Mẹ, con ăn chưa no, con còn muốn ăn."
Diêu Quyên không nói gì.
Giang Hạo Minh đã tự cầm một cái, nhét vào trong miệng.
Lúc này Diêu Quyên mới tỉnh hồn lại, cau mày nhìn nó.
"Không thể ăn nữa, sáng sớm ngày mai chúng ta đưa đi cho ông nội con, nghe không?"
Giang Hạo Minh lại ăn một cái, tuy còn thèm, thế nhưng cuối cùng cũng không tiếp tục đòi.
"Dạ biết."
Diêu Quyên thở dài.
Trong lòng rối bời hoảng loạn, không biết làm sao.
Chuyện này, cứ để ngày mai kể với chồng mình và cha mẹ, chị là phụ nữ, thật sự là không quyết định đúng đắn được.
Đang nghĩ ngợi, Diêu Quyên xách giỏ lên.
Lại phát hiện dưới cái giỏ có một tờ nhân dân tệ, lặng lẽ bị đè nặng.
Diêu Quyên cả kinh run tay.
Suýt chút nữa đánh rơi giỏ Thanh Minh Quả!
Nhân dân tệ?!
10 tệ!
Đây là...
Giang Châu cho?!
Sáng sớm hôm nay lúc ra cửa, Diêu Quyên chắc chắn trên bàn này trên tuyệt đối không có tiền!
Chắcc hắn, chỉ có thể là Giang Châu cho!
Trong tích tắc ngắn ngủi, Diêu Quyên lại mất hết hồn vía.
~~~
Về đến nhà.
Giang Châu cũng không rảnh rỗi.
Hắn đi thẳng đến nhà của trưởng thôn Giang Trường Bảo.
Giang Trường Bảo vừa trở về từ cuộc họp ủy ban thôn, liếc mắt liền thấy Giang Châu đang chờ mình.
Da đầu ông tê rần.
Lập tức chỉ có thể cắn răng, kiên trì, cố nặn ra một nụ cười, đi tới nói: "Ôi, Giang Châu à, sao cháu lại tới đây? Có phải gặp phải khó khăn gì hay không?"
Giang Trường Bảo ngoài miệng thì rất khách sáo.
Nhưng trên mặt đều viết chữ cảnh giác!
Nhưng lúc này đây, Giang Châu lại thoải mái gật đầu.
Chú chăm chú nhìn Giang Trường Bảo.
"Thúc, là người kế tục chủ nghĩa xã hội, cháu không muốn níu chân thôn chúng ta! Cho dù gặp phải khó khăn lớn hơn nữa, cháu cũng phải tiếp tục cắn răng kiên trì!"
Vẻ mặt của Giang Châu đều viết nghiêm túc chăm chú.
"Đúng đúng!"
Đối với tư tưởng giác ngộ của Giang Châu, Giang Trường Bảo vội vàng để xuống tẩu thuốc trong tay xuống, vươn tay, vỗ vai của hắn, tán đồng nói.
"Giang Châu à, cháu có thể có tư tưởng giác ngộ này, vậy chứng minh tư tưởng của chú đã thăng hoa! Giác ngộ! Cháu nói đi! Cháu có khó khăn gì? Chi bộ thôn chúng ta chỉ cần có thể giúp một tay, tuyệt đối sẽ không keo kiệt!"
Giang Châu lúc này mới nói: "Chú, cháu cũng không có khó khăn gì khác, vẫn là chuyện mạ."
Hắn đi thẳng vào vấn đề.
Giang Trường Bảo sửng sốt.
Ông chợt nhớ ra.
Liễu Mộng Ly, vợ của Giang Châu, ngày hôm qua còn đến một chuyến, chính là vì chuyện mạ!
Giang Trường Bảo rơi vào thế khó.
"Giang Châu, không nói gạt cháu, trong buổi họp ngày hôm nay, chú cũng đã nhắc đến chuyện này, thế nhưng thật sự không có mấy người chịu..."
Giang Trường Bảo suy nghĩ một chút, nói: "Nếu cháu thật sự muốn, hôm nay cháu lại đi hỏi giúp cháu, bất quá có thể muốn tới bao nhiêu, ta có thể thật không dám hứa chắc."
Giang Châu cười cười, nói: "Chú, như vậy đi, cháu cũng không khiến chú khó xử."
"Cháu cũng không lấy không, nếu người nào có dư thừa mạ, bán cho cháu là được."
Giang Trường Bảo sửng sốt.
Một ngụm thuốc lá trực tiếp sặc ở trong cổ họng.
Ông ho khan hai tiếng, cuối cùng mới tỉnh trí lại, lúc này mới kinh ngạc nhìn Giang Châu, nói: "Cháu muốn mua? Bỏ tiền mua?"
Giang Châu gật đầu.
"Nhưng trong tay cháu không có nhiều tiền, cháu chỉ muốn thể hiện quyết tâm của mình, Giang Châu cháu không mượn không mọi người, cần trả tiền, cháu sẵn sàng trả."
Giang Châu nói lời này là thật.
Trên thực tế, mình thật sự không còn bao nhiêu tiền.
Trước tổng cộng chỉ còn lại 22 tệ 8 hào.
Sau đó mua thịt heo, lại tốn 8 tệ 5 hào, lại để lại cho anh trai chị dâu 10 tệ.
Hiện trong tay hắn chỉ còn 3 tệ 8 hào.
Hơn nữa, số tiền này, hắn tạm thời không định động vào.
Đây là số vốn hắn định dành để bắt đầu vụ làm ăn mới.
Nhưng dù sao mua mạ cũng cần một khoảng thời gian, vẫn còn kịp.
"Nhà của cháu chỉ có 3 mẫu đất, chú, chú xem như vậy được không, mạ nửa mẫu ruộng, cháu trả 1 tệ, chú giúp cháu thu trước, ngày mai cháu tới đây trả một nửa tiền, được không?"
Thấy Giang Trường Bảo còn do dự.
Giang Châu bỗng nhiên thời làm ra vẻ mặt bi thống.
"Chú, vì xây dựng xã hội chủ nghĩa, hưởng ứng hiệu triệu, cháu làm sao cũng không thể kéo chân sau của thôn Lý Thất chúng ta! Cháu thật vất vả mới có tư tưởng giác ngộ, chú, nếu bị nạn ngã ngay bước đầu tiên, cháu thật có lỗi với thôn Lý Thất chúng ta..."
Đầu lại bị chụp cái mũ rất nặng.
Giang Trường Bảo lập tức gõ đầu tẩu thuốc lá.
Cau mày nhòm Giang Châu nói: "Được! Chuyện này chú giúp cháu! Mạ thì nhà nào cũng có rất nhiều, chú sẽ nói thêm vài lời, bọn họ chắc chắn chịu!"
Giang Châu nghe vậy, nhếch miệng cười: "Vậy thì cám ơn chú!"
~~~
Rời khỏi nhà của Giang Trường Bảo, Giang Châu không về nhà.
Mà là đi mảnh ruộng ở thôn bắc.
Lúc này đã kết thúc ươm giống, mỗi hộ đều đang ở đây cấy mạ.
Cấy mạ thì cần ruộng nước.
Lúc này Giang Châu vẫn đang suy tư cách kiếm tiền.
Mặt trên ruộng có một tầng nước, giẫm vào, bùn chìm đến bắp chân, trong nước con đỉa cá trích đều có.
Đặc biệt trong động bùn, đầu xuân, lươn cá chạch, toàn bộ đều chui ra.
Giang Châu nhìn trúng chuyện này.
Tâm tư vừa có quyết định, bước nhanh hơn.
Lúc này những người lớn đang cấy mạ.
Trên khắp bờ ruộng đều là trẻ con đang chơi đùa.
Vào thời đại này, có rất nhiều trẻ em không được đến trường.
Nhất là thời điểm nông vụ bận rộn, không ít trẻ em đều về nhà giúp đỡ làm việc đồng áng.
Lúc Giang Châu tới.
Vài đứa trẻ bảy tám tuổi đang bắt dế dưới cây hòe lớn.
Một đứa nói mình bắt được đại tướng quân, một đứa nói dế trong tay mình là hoàng đế.
Chơi đùa cực kỳ vui vẻ.