Vào thời này, bụng không có dầu mỡ, dù ăn bao nhiêu cơm rau dưa cũng cảm thấy đói gần chết.

Hơn nữa, sáng sớm hôm nay rời nhà chưa ăn gì, Giang Châu lại còn tốn sức đẩy xe đẩy tay, lúc này đói đến phải mức ngực dán sát sau lưng.

Hắn để xe đẩy tay ở bên vỉa hè.

Liễu Mộng Ly lập tức đã nhìn ra ý định của Giang Châu.

"Muốn ăn mì sao?"

Cô hỏi.

Giang Châu gật đầu, dắt tay hai đứa con nít đang hí hửng m*t kẹo, hướng về phía bà chủ đang bận làm việc nói: "Bà chủ, cho ba tô mì!"

Liễu Mộng Ly nhanh lên qua đây.

"2 bát là được, tui và Đoàn Đoàn Viên Viên cùng ăn một chén, một mình anh một chén..."

Cô chưa nói xong, liền nhìn thấy nụ cười tủm tỉm của Giang Châu.

"Anh không lo em ăn không đủ no, anh lo Đoàn Đoàn Viên Viên ăn không đủ no."

Giang Châu giả vờ nghiêm túc nói.

Sau khi nói xong, lại cúi người xuống, hướng về phía Đoàn Đoàn cùng Viên Viên cười nói: "Đoàn Đoàn với Viên Viên có muốn ăn mì không?"

"Muốn ạ!"

"Vậy có thể ăn bao nhiêu nào?"

Nghe Giang Châu hỏi như vậy, hai đứa con nít cảm thấy hưng phấn.

Đoàn Đoàn ngoẹo đầu, nghiêm túc giơ bàn tay nhỏ bé của mình lên và ra hiệu trước mặt hắn.

"Nhiều như vậy ~ "

Giang Châu nhìn thoáng qua.

Là kích thước của cái bán mà cô bé hay ăn.

Nhưng sau khi nhìn Viên Viên, hắn thật không nhịn được cười.

Chỉ nhìn thấy ánh mắt chờ mong của cô bé, thèm đến mức nuốt nước bọt ực ực, khó khăn dời mắt khỏi nồi nước hầm xương đang sôi sùng sục.

Sau đó, hai cây cánh tay nhỏ như mầm đậu, ở giữa không trung vẽ lên một vòng tròn lớn.

"Nhiều như vậy nhiều như vậy!! Viên Viên, có thể ăn, nhiều như vậy!"

Tốt lắm.

Một cái tô lớn vậy sao!

Giang Châu cười toe toét.

"Được được được! Mau tới đây, đợi lát nữa mì tới, để cho Đoàn Đoàn Viên Viên ăn đủ!"

Hai đứa bé vui vẻ ngúc ngắc đầu nhanh chóng đi theo ba.

Liễu Mộng Ly cũng hết cách, chỉ có thể đi theo ngồi xuống bên cạnh bàn.

"Được rồi! Ba tô mì xương thịt của ngài đã xong!"

"Hành thái cùng rau thơm còn cả dầu ớt dấm chua đều ở trên bàn, tự ngài thêm ạ!"

Bà chủ bận rộn giống như con quay.

Bà chủ nhanh chóng bưng hai tô mì xương thịt tới đặt trước mặt của Giang Châu cùng Mộng Ly.

Sau đó, lại xoay người bưng một tô, đặt ở trước mặt của hai đứa con nít.

Tiện thể đặt thêm hai cái chén nhỏ, sau đó bèn đi làm việc.

Trên chiếc bàn vuông có ba tô mì xương thịt bốc khói nghi ngút.

Cái bụng đói của Giang Châu kêu vang.

Hắn cầm đũa lên, đưa đũa cho từng người.

Đoàn Đoàn Viên Viên tuy mới chỉ hơn ba tuổi, thế nhưng là con nhà nghèo, nên có tính tự giác cao.

Từ lúc còn rất nhỏ đã tự ăn.

Sớm biết cách cầm đũa.

"Anh ăn đi, tui lo cho hai đứa."

Liễu Mộng Ly nói.

Cô nói, cầm đũa lên, chia một tô mì làm hai phần, ngay cả nước cũng thế.

"Mì rất nóng, Đoàn Đoàn cùng Viên Viên phải thổi một cái mới được ăn, biết không?"

Liễu Mộng Ly căn dặn.

Hai đứa trẻ cầm đũa, hấp tấp gật đầu.

Liễu Mộng Ly thấy vậy, để hai chị em tự mình ăn.

Cô cũng thêm chút hành lá vào tô, bắt đầu ăn mì.

Giang Châu thêm hết hành thái rau thơm, cầm lên đôi đũa, thổi vù vù hai cái, sau đó không kịp chờ đợi đưa vào trong miệng.

- Phù!

Nóng!

Thế nhưng theo đó cũng là cảm giác ngon ngọt cùng thỏa mãn từ lương thực đã qua chế biến dâng trào ở trong miệng.

Thoải mái!

Giang Châu trong nhát mắt cảm thấy tâm linh của mình được an ủi.

Vào thời đại này, dù là nam hay nữ, lượng thức ăn đều cao hơn gấp nhiều so với mấy chục năm sau.

Bởi vì quanh năm phải lao động chân tay.

Rất nhiều phụ nữ có sức ăn không kém đàn ông bao nhiêu.

Nói thật, một tô mì như thế này, Giang Châu cảm thấy mình có thể ăn 3 tô.

Mà Liễu Mộng Ly cũng ăn hết sạch, ngay cả nước cũng hút hết.

Nhìn về hai đứa con nít đáng yêu.

Ăn rất ngon rất vui vẻ, nước canh dính trên môi, hai đứa đều l**m sạch sẽ.

"Đoàn Đoàn Viên Viên ăn no chưa?"

Giang Châu cười hỏi.

Hai đứa trẻ nghe vậy, nhếch miệng lộ ra nụ cười tươi.

"No căng ùi ba ơi~ "

Đoàn Đoàn cười đến chân mày cũng cong luôn.

Mà Viên Viên thì hết sức phối hợp ợ hơi.

Giang Châu vươn tay, vuốt nhẹ trên sống mũi tròn trịa.

"Không phải Viên Viên nói ăn nhiều lắm sao?"

Mới nãy vẽ hình cái tô to lắm mà.

Cô bé ngượng ngùng nở nụ cười, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng lên.

"Chị ơi, bao nhiêu tiền?"

Giang Châu đứng lên tính tiền.

"7 hào một tô!"

Đại tỷ nói: "Tổng cộng 2 tệ 1 hào!"

Vài thời đại này, mì thuộc về lương thực đã qua chế biến.

Thêm vào đó là nước hầm xương và thịt băm, 7 hào một tô cũng hợp tình hợp lý.

Liễu Mộng Ly thấy tiếc tiền.

Giang Châu vừa quay đầu lại đã nhìn thấy cô nhíu mày.

Hắn vui vẻ.

Trêu ghẹo: "Tiếc tiền sao?"

Liễu Mộng Ly không đáp.

Có thể không tiếc sao?

2 tệ 1 hào, chỉ để ăn 3 tô mì xương thịt.

Cô rất tiếc rẻ.

"Vậy lần sau, anh làm cho em ăn."

Giang Châu cười nói.

Liễu Mộng Ly đương nhiên biết Giang Châu đang chọc mình.

Cô cảm thụ được mình đã ăn no căng bụng, còn có cảm giác thỏa mãn chưa từng có trong lòng.

Trong khoảng thời gian ngắn, Liễu Mộng Ly được an ủi không ít.

Nhưng lúc một nhà bốn người ăn mì xong chuẩn bị rời đi, Giang Châu không biết, hắn bị người ta nhận ra.

Bởi vì nơi này cách cửa Cung Tiêu Xã không xa.

Phần lớn người trong thôn lên huyện thành mua đồ ăn đồ vật, đều phải tới nơi này.

Giang Phúc Toàn tới cân thịt.

Tiện thể tới Cung Tiêu Xã, mua một chút diêm và dầu hoả.

Đêm qua lúc trở về, dầu hoả trong nhà dùng hết rồi, khiên căn tối thui như mực, bà vợ suýt chút nữa kém hù chết mình.

Cho nên ngày hôm nay đi đến cửa hàng để cân thịt, lúc trở về lại tới Cung Tiêu Xã mua dầu hoả.

Lúc đi qua sạp bán mì, ông muốn ăn no rồi mới về, xa xỉ một lần.

Không ngờ lại nhìn thấy Giang Châu mang theo Đoàn Đoàn Viên Viên cùng Mộng Ly đi ra ngoài.

Hắn đẩy xe đẩy tay, rất dễ nhận ra.

Trên xe dường như còn đựng không ít đồ.

Chỉ là đều để trong túi ni lông, ông không nhìn ra được.

Thế nhưng, có vài điều có thể khẳng định.

Giang Châu cùng Mộng Ly, còn có hai đứa bé, vừa ăn mì ở chỗ này.

Giang Phúc Toàn đứng nguyên tại chỗ, choáng váng một lúc mới tỉnh hồn lại.

Ông xoa xoa hai bàn tay, suy nghĩ một chút, đi về phía sạp bán mì.

"À, đồng chí, tui muốn hỏi ba tô mì này, là người lớn và con nít vừa ăn sao?"

Giang Phúc Toàn hỏi.

Bà chủ vừa lúc qua đây dọn tô, nghe Giang Phúc Toàn nói thế, thì liền cười đáp.

"Đúng vậy! Hai vợ chồng trẻ, còn có hai cô con gái sinh đôi, trông rất xinh đẹp!"

Vậy thì có thể chắc chắn rồi!

Giang Châu!

Tên vô công rỗi nghề nổi tiếng trong thôn!

Lại mang theo vợ con tới ăn mì?!

Hắn kiếm tiền từ đâu ra?

Giang Phúc Toàn gọi một tô mì, ngồi ở chỗ Giang Châu vừa mới ngồi, suy nghĩ một lúc, lại tự lắc đầu.

Nếu nói Giang Châu tự mình ăn mì, cũng không phải là chuyện ngạc nhiên.

Đứa cháu trai này của ông tuy đã kết hôn, sinh con, nhưng không có gì khác đàn ông độc thân.

Chỉ mình ăn no, hắn căn bản mặc kệ vợ con.

Hai cô con gái, đói đến mức da bọc xương, thường xuyên đói bụng đến mức khóc thét.

Cháu của ông thì ngay cả nhìn cũng không nhìn.

So với việc Giang Châu ăn mì.

Giang Phúc Toàn cảm thấy, hắn mang vợ con cùng đi ăn. Đó mới là điều khiến người ta kinh ngạc nhất!

"Thằng khốn này, không chừng ấp ủ mưu đồ xấu xa gì đó!"

Giang Phúc Toàn cau mày.

Suy nghĩ phức tạp.

Tuy ông ước gì người cả nhà đều xoay quanh con trai của mình Giang Minh Phàm.

Thế nhưng, nghĩ lại, Giang Châu cũng là cháu của mình, dòng máu của Giang gia.

Nếu hắn thật làm ra chuyện bán vợ con kiếm tiền.

Ông không khỏi cảm thấy thật nhục cho Giang gia.

Mấu chốt hơn là con của ông, Giang Minh Phàm sau này tốt nghiệp, sẽ ăn cơm nhà nước!

Nếu có một thằng em họ như vậy, khó tránh khỏi có ảnh hưởng!

Điểm này, Giang Phúc Toàn tuyệt đối không cho phép!

Đang lúc Giang Phúc Toàn suy nghĩ đầy mâu thuẫn, tô mì xương thịt đã được mang lên.

Giang Phúc Toàn ngửi mùi hương của tô mì, không nghĩ nữa.

"Ăn trước đã, lát trở về dạy dỗ thằng ăn hại này hai, không được nữa thì để cha đứng ra!"

Ông hạ quyết tâm, sau đó vội vã ăn tô mì xương thịt.

~~~

Một nhà bốn người về đến nhà.

Giang Châu mệt mỏi, người đầy mồ hôi.

Đồ trên xe đẩy tay rất nặng, hơn nữa còn thêm hai đứa con nít, thật sự có chút quá tải.

Đẩy xe vào trong sân.

Lại ôm hai con để xuống đất.

Đoàn Đoàn Viên Viên ăn uống no nê, một đứa chạy quanh sân với cái túi chứa đầy kẹo.

Giang Châu ngồi trên tảng đá trong sân nghỉ ngơi.

Tay quạt gió, tay múc nước từ trong thùng nước để uống.

Dọc đường đi, hắn khát cháy cổ.

Sau khi uống xong, phát hiện Liễu Mộng Ly đứng ở một bên, cầm trong tay chậu sứ vừa mua.

"Làm sao vậy?"

"Nấu nước."

"Nấu nước để làm chi?"

Giang Châu nghi hoặc.

"... Lau vết thương cho anh."

Liễu Mộng Ly dừng một chút, nói: "Người đầy mồ hôi."

Giang Châu nghe vậy, nhếch miệng cười.

"Cảm ơn."

Thấy hắn lại nói cảm ơn với mình, Liễu Mộng Ly chỉ cảm thấy khuôn mặt nóng lên.

Cô không đáp lời, nhanh chóng đổ đầy một chậu nước, cho lên bếp đun lửa liu riu.

Trên thực tế, cô lo lắng vết thương dính mồ hôi sẽ nhiễm trùng.

Đêm qua tuy dùng tro cầm máu, nhưng hôm nay đã mua cồn i-ốt cùng băng vải, khử trùng xong lại băng bó, hiển nhiên ổn thỏa hơn.

Giang Châu thấy nước muốn sôi còn cần một lúc nữa, lập tức đứng lên, nói: "Mới vừa ăn mì, còn chưa đói bụng, chúng ta tối hẵng ăn."

"Ta đi ngắt ít lá ngải cứu về, đợi lát nữa chúng ta làm Thanh Minh Quả!"

Liễu Mộng Ly nhìn Giang Châu đi nhanh ra ngoài.

Kìm không được dặn dò: "Cẩn thận một chút, đừng đi chân núi nữa, nguy hiểm."

Giang Châu cười nói: "Được!"

Đi ra khỏi cửa.

Giang Châu thẳng đến bờ ruộng.

Lúc này hộ nào cũng đang tất bật với công việc đồng áng.

Sắp phải cấy mạ rồi, ươm giống chính là chuyện lớn hàng đầu.

Thấy kẻ ăn tàn phá hại Giang Châu hấp tấp đi ra từ trong nhà, lập tức có người nhịn không được xỉa xói.

"Xem thằng Giang Châu đi, quanh năm suốt tháng không kiếm sống, không phải vẫn sống thật tốt sao! Không giống như chúng ta, số khổ!"

"Sao anh lại so với hắn?"

Một người tiếp lời: "Cả vợ con hắn cũng có thể không cần, anh có bản lĩnh cũng vất bỏ vợ con đi!"

Mọi người đều vui vẻ.

"Anh không biết thôi, hôm trước tui đi ngang qua nhà hắn, còn nghe hai cô con gái đói đến mức đến khóc lớn! Anh nói coi, thằng ăn tài phá hại này còn là người sao?! Tôi vô cùng khinh thường hắn!"

~~~

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play