Khoảng hơn 7 giờ.
Một cái ni lông túi đã trống không.
Nhưng người đến mua lá ngải cứu cũng càng ngày càng ít.
Nếu giống như hôm qua, Giang Châu ở chỗ này bán hết rồi mới về nhà cũng không sao.
Thế nhưng hôm nay là Tiết Thanh Minh.
Tuy nói Giang Châu không cần đi tế bái tổ tông, nhưng hắn muốn dành nhiều thời gian hơn cho vợ con.
Mặt trời mọc, chiếu cho cơ thể toàn thân ấm áp.
Giang Châu cột miếng cái túi còn lại hơn phân nửa, xoay người về phía Đoàn Đoàn Viên Viên còn cả Liễu Mộng Ly nói: ‘Đi thôi, chúng ta chuyển sang nơi khác bán!"
Liễu Mộng Ly gật đầu, nắm tay hai đứa con.
Đi theo Giang Châu, xuyên qua một con phố dài, lại đi thêm một lúc, cuối cùng ngừng lại trước một cánh cửa.
Liễu Mộng Ly ngẩng đầu lên nhìn.
Một cánh cửa treo biển hiệu "Khánh An Cung Tiêu Xã cửa hàng bán lẻ".
Thò đâu nhìn vào bên trong, một hàng trước cửa sổ là nhân viên của Cung Tiêu Xã, trước mặt bày một dãy quầy hàng lớn.
Trên quầy cái gì cũng có.
Mà trên vách tường trống rỗng phía sau nhân viên của Cung Tiêu Xã, dán giấy hình vuông màu đỏ, in kiểu chữ màu đen, chỉnh chỉnh tề tề viết vài cái chữ to.
"Giáo dục cùng sinh sản kết hợp với nhau."
Đây chính là cửa hàng bán lẻ Cung Tiêu Xã của huyện Khánh An ngày hôm qua Giang Châu qua tới mua đồ.
Chính là một cửa hàng bách hóa thực phẩm phụ.
Ngày hôm qua Giang Châu nhìn thấy rồi.
Từ con phố này đi đến cửa Cung Tiêu Xã, đều là các cửa hàng buôn bán nhộn nhịp.
Các quầy hàng ăn uống, một số tiệm may và cửa hàng đồ kim khí.
Bây giờ quốc gia đã cho phép tư doanh phát triển kinh tế.
Vì vậy cũng có người mở tiệm.
Nhưng một số mặt hàng tạp hoá, mua từ Cung Tiêu Xã vẫn có lợi hơn.
Quan trọng nhất là bây giờ vẫn là năm 82, tư tưởng kinh tế của dân chúng vẫn chưa cởi mở.
Đối với việc buôn bán, nhiều hoặc ít vẫn có mê man cùng mâu thuẫn.
Nói cách khác, nếu như tại hậu thế, loại chuyện bán lá ngải cứu vào Tiết Thanh Minh, nào đến phiên Giang Châu tới nhặt tiền?
Giang Châu thu xếp ổn thỏa Đoàn Đoàn Viên Viên.
Hắn để xe đẩy tay ở một góc vắng.
Lại đem túi ni lông cột chặt còn dư lại hơn phân nửa, ngồi xuống mở ra miệng túi.
Lộ ra lá ngải cứu tươi xanh bên trong.
Măng thì bán hết rồi.
Giang Châu cũng không hề xấu hổ, lập tức thét lớn.
"Lá ngải cứu! Lá ngải cứu tươi đây! Lá ngải cứu hoang mới hái trên đất sáng sớm nay!"
Tiếng hét này ngay lập tức thu hút sự chú ý của nhiều người.
Thời đại này, ai cũng ngại rao hàng.
Rất nhiều người thậm chí đi ngang qua sạp của bạn, cũng không biết bạn đang bán thứ gì!
Giờ Giang Châu hét lớn, hiệu quả này có thể so với bom nổ.
Một nhóm bà cô vừa mới bước ra từ trong Cung Tiêu Xã, lập tức vây lấy Giang Châu.
Nhìn chằm chằm lá ngải cứu trong túi ni lông của Giang Châu, mắt lập tức sáng lên!
"Ai ui?! Lá ngải cứu này trông tươi thật! Ngon thật! Bao nhiêu tiền một cân?"
"5 hào thưa cô!"
Giang Châu cười nói: ‘Không nói dối ngài, ngày hôm qua cháu bắt đầu bán, sáng sớm hôm nay bán ở chung cư cho gia đình thợ mỏ ở bên kia, đều là 6 hào một cân! Nếu không phải sắp trưa rồi, vợ con phải đi theo cháu buôn bán vất vả, cháu bán giá 6 hào để nhanh bán hết còn về! Các cô xem đi, có muốn mua một chút hay không?"
"Cháu mới ngắt từ hồi sáng sớm, còn tươi lắm!"
Giang Châu trông rất thành khẩn.
Sau khi nói xong, không đợi các bà cô mở miệng.
Hai đứa con nít vẫn đứng bên cạnh hắn, cũng bắt chước theo.
Thân thể nhỏ bé, rón rén đi về phía trước, hai đứa mỗi đứa dùng một tay nắm vạt áo của Giang Châu, một cánh tay nhỏ gầy teo khác giơ giơ về phía trước.
"Tươi lắm ạ ~ "
"Rất tươi ~ "
Yếu ớt, ngây ngô, vừa mềm mại lại đáng yêu.
Các bà cô mới vừa mua đồ từ trong Cung Tiêu Xã đi ra nhóm lập tức vui vẻ.
"Ôi! Con của cháu đây sao, đáng yêu quá!"
"Sinh đôi xinh đẹp quá! Cháu thật có phúc!"
"Ha ha! Nhỏ như vậy đã biết giúp đỡ làm ăn, con gái cháu hiểu chuyện quá!"
~~~
Giang Châu cũng dừng lại, phản ứng kịp, cười cúi người xuống, mỗi tay chia ra bế Đoàn Đoàn Viên Viên lên.
Hắn cạ cạ cằm ở trên đỉnh đầu của hai đứa con nít.
Đặt hai đứa nhóc tì miệng còn hôi sữa ở trên xe đẩy tay.
"Đúng vậy, cháu rất may mắn!"
Giang Châu cười nói.
Qua chuyện này, các bà cô thay nhau bỏ tiền mua lá ngải cứu.
Cho dù không phải là vì làm Thanh Minh Quả, mua về cũng không thiếu việc để làm.
Vào thời đại này, thứ thu hút phụ nữ nhất, không phải lá ngải cứu thì còn là thứ nào nữa.
Cái túi lá ngải cứu còn hơn phân nửa, nhanh chóng bán sạch sành sanh.
Giang Châu nhìn cái túi cùng giỏ trúc rỗng, rôt cuộc thở phào một hơi thật dài.
"Ba ba, bán xong chưa ạ?"
Đoàn Đoàn trừng mắt nhìn, thò đầu nhỏ ra, nhìn thoáng qua hai cái túi trống không.
Viên Viên thì vẫn ngồi xổm trên xe.
Đột nhiên dựng ngón tay cái nho nhỏ của mình lên.
Chăm chú nhìn Giang Châu.
"Tuyệt vời, chị gái thật tuyệt, Viên Viên cũng rất tuyệt vời!"
Hành động này đơn giản là làm nũng với Giang Châu.
Hắn tiến tới hôn lên đầu của hai đứa con nít.
"Đi! Bán xong rồi, chúng ta đi mua đồ!"
Một nhà bốn người vốn đứng ở gần cửa Cung Tiêu Xã.
Hiện tại đang bán xong rồi, vừa vặn trong tay có xe đẩy tay.
Chuyện đầu tiên mà Giang Châu nghĩ tới chính là mua đồ về.
Các thứ như gạo, bột mì, màn chống muỗi…
Liễu Mộng Ly nhìn Giang Châu mang theo hai đứa bé đi về phía cửa của Cung Tiêu Xã, vội vã lên tiếng: ‘Đừng mua, trong nhà cái gì cũng có, lãng phí tiền..."
Cô thật không nỡ.
Tiền này vào tay còn chưa nóng tay đâu!
Kiếm tiền khó khăn biết bao nha!
Số tiền này, chậm rãi tiêu, khe nhỏ sông dài mới tốt.
Giang Châu quay đầu về phía cô cười cười, nói: ‘Em không nghe thấy các cô nói sao? Khổ nữa cũng không thể khổ lũ trẻ
"Đoàn Đoàn cùng Viên Viên quá gầy, phải ăn ngon chút."
Giang Châu nói xong, dừng một chút, bỗng nhiên giọng nói nhè nhẹ.
"Em cũng vậy, đừng để bản thân quá khổ cực, anh sẽ kiếm tiền."
Dứt lời, Giang Châu dắt hai đứa trẻ đi vào Cung Tiêu Xã.
Phía sau, Liễu Mộng Ly ngây ngẩn cả người.
Hốc mắt của cô bỗng nhiên nóng lên, nước mắt mãnh liệt chảy ra ngoài.
Cô vươn tay ra lau lau, song lau mãi cũng không hết.
Sao bỗng nhiên lại thấy tủi thân chứ?
~~~
Trong Cung Tiêu Xã.
Giang Châu đầu tiên đi tới một góc vắng, kiểm lại số tiền của mình.
Ngày hôm nay hái được hai túi lớn lá ngải cứu.
Bán được nhiều hơn so với hôm qua rồi.
Lấy ra một xấp tiền lớn, còn có hai tờ nhân dân tệ mệnh giá lớn.
Tờ nhân dân tệ mệnh giá 10 tệ.
Kiểm kê hoàn tất, Giang Châu lộ ra khuôn mặt tươi cười.
"45 tệ 2 hào."
Hơn 40 tệ.
Tại hậu thế, trả tiền một bữa cơm cũng không đủ.
Nhưng ở năm 82 hiện giờ, lại có thể mua không ít thứ, thậm chí là tiền lương mấy ngày của rất nhiều người.
Kiếm tiền, thật khó.
Giang Châu dắt hai đứa con nít mua đồ ăn.
Vào ngày hôm qua, bởi vì rất nhiều thứ không có tem phiếu, hắn đành cắn răng từ bỏ.
Nhưng bây giờ, trong túi có hơn 40 tệ, hơn nữa còn tiền hôm qua dư lại.
Giang Châu cảm thấy thế nào cũng phải xa xỉ một lần.
"Đoàn Đoàn Viên Viên, các con xem đi, muốn cái gì, ba ba đều mua hết!"
Giang Châu cười nói.
Hai đứa trẻ, chớp con mắt to đen lay láy, hiếu kỳ lại mong chờ nhìn các quầy hàng.
Những viên kẹo đầy màu sắc, cũng như kẹo bơ cứng hình thỏ màu xanh và trắng.
Que sơn trà, đường đỏ, đường trắng, chậu tráng men, v. v…
Cái gì cần đều có.
Giang Châu muốn 20 cân gạo, còn có 20 cân bột mì, diêm, dầu hoả, cộng thêm một số nhu yếu phẩm sinh hoạt như khăn mặt bình nước ấm, mỗi loại đều mua một ít.
Hai đứa con nít dạo trong Cung Tiêu Xã một vòng, cuối cùng hai chị em đều ngừng lại trước quầy kẹo Bát Bảo.
Đống kẹo xanh xanh hồng hồng.
Là kẹo mà trước đó các bà cô ở khu chung cư cho gia đình thợ mỏ, đã đứa cho hai đứa ăn.
"Ba ba, Đoàn Đoàn muốn ăn cái này, ngọt ngọt ~ "
"Viên Viên, thích lắm, kẹo kẹo ~ "
Hai đứa trẻ dùng âm thành như trẻ đang bú nói.
Giang Châu gật đầu.
Hắn kêu nhân viên Cung Tiêu Xã bán một cân.
Thứ này xem như là đồ hiếm, một cân lại cần 3 tệ.
Cũng khó trách cũng khó trách.
Dù sao thời đại này, mấy thứ đồ ngọt chính là xa xỉ phẩm.
Đầy một đống lớn đồ đạc, chất đống ở trên quầy.
Ngay cả nhân viên tính tiền cũng không nhịn được nhìn thoáng qua Giang Châu.
Một lần mua nhiều đồ như vậy, thật rộng rãi!
"Tổng cộng là..."
Nhân viên thu ngân mới tính tiền xong, chuẩn bị tính tiền với Giang Châu.
Nhưng lời còn chưa nói hết, chỉ nghe thấy một giọng nói cắt ngang.
"Chờ đã, còn cái này cần mua."
Là Liễu Mộng Ly.
Cô đỏ cả mặt, đi về phía bên này, bỏ thứ mà cô nắm chặt trong tay lên quầy.
Đến khi đồ đặt ở trên quầy, sau khi Giang Châu thấy rõ, hắn hơi sửng sờ.
Là cồn i-ốt cùng bông.
Còn có băng quấn vết thương.
Tim của hắn bỗng nhiên khẽ run rẩy.
Nghiêng đầu, nhìn thoáng qua Liễu Mộng Ly.
Chỉ thấy cô ấy cúi đầu, ánh mắt có chút hoảng loạn nhìn sang chỗ khác, hiển nhiên là không muốn đối diện mình.
Giang Châu cười cười.
Hắn quay đầu nhìn về phía nhân viên kế toàn đang nghi hoặc nhìn mình nói: ‘À, cô ấy là vợ tôi, thứ này chúng ta cũng muốn."
Trong lòng ấm áp.
Giang Châu biết.
Đời trước, trái tim hắn bị đao đao đâm cho máu me đầm đìa, đang từng chút một được người ta trị hết.
"Tổng cộng 28 tệ 5 hào."
Nhân viên kế toán kiểm kê hoàn tất, hướng về phía Giang Châu nói.
Tuy nói lần này tốn hơn phân nửa tiền.
Thế nhưng, Giang Châu lại hạnh phúc chưa từng có.
Hắn trả tiền, cực kỳ hạnh phúc.
Đời trước, mình bắt đầu làm ăn từ người bán hàng rong, rồi làm giàu, kiếm tiền giống như ném quả cầu tuyết.
Cuối cùng sau khi chết ở trên giường bệnh, hắn thậm chí không biết rốt cuộc mình có bao nhiêu tiền!
Số tiền kia, đối với mình đã thành cái xác không hồn, thì cũng chỉ là một dãy số lạnh như băng.
Trào phúng lại nực cười.
Nhưng sau khi trọng sinh trở về, nhìn đống xu hào lẻ tẻ trong tay.
Giao tiền cho thu ngân, nhìn khuôn mặt tươi cười vui vẻ của hai đứa bé.
Lần đầu tiên hắn cảm thấy, tiền trong tay có nhiệt độ.
Nóng hổi lại tươi mới.
Giang Châu nhận đồ, thở một hơi dài nhẹ nhõm.
"Đi thôi!"
Hắn cười nói.
Liễu Mộng Ly gật đầu, vẫn có chút không tự nhiên né tránh ánh mắt của Giang Châu.
Nắm tay hai đứa con đang m*t kẹo, đi theo phía sau Giang Châu, rời Cung Tiêu Xã.
Giang Châu đẩy xe đẩy tay, đi về phía cuối phố.
Song vừa mới qua khúc quanh, chỉ nghe thấy âm thanh ồn ào truyền đến.
"Cho một tô mì!"
"Tui muốn thêm hành thái!"
"Bỏ ớt ít một chút! Cay quá ăn không nổi!"
~~~
Kèm theo những âm thanh này còn có mùi thơm nồng nàn thơm ngát xộc thẳng vào chóp mũi của hắn.
Ánh mắt của hắn nhất thời sáng lên.