Tần Nhạc ngồi xuống, Lạc Thu và Lạc Vân lập tức ngoan ngoãn như hai chú chim cút nhỏ, im thin thít, không dám hó hé gì nữa. Đề tài vừa sôi nổi lúc nãy cũng tan biến sạch sẽ. Người ta vẫn nói ba năm đủ để thay đổi rất nhiều thứ, trong số ba người ngồi bên cạnh, người nhỏ tuổi nhất cũng kém Lạc Trăn hai tuổi rưỡi, chứ đừng nói đến Lạc Hiểu và Tần Nhạc.
Lạc Hiểu vốn là người có nhiều bạn bè, tính tình ôn hòa, dáng vẻ nhã nhặn, còn Tần Nhạc – kiểu người như vậy, Lạc Trăn cũng không ngờ lại là bạn của anh ấy.
Hai cậu thiếu niên ngồi đó, gần như không nói được câu nào, chỉ biết cúi đầu ăn cơm, đôi đũa cũng chỉ dám gắp thức ăn ngay trước mặt mình, tuyệt đối không dám vươn xa.
Cuối cùng vẫn là Lạc Trăn để ý, dùng đũa gắp cho hai đứa nhỏ mấy món ăn, đến mức chiếc đĩa trước mặt bọn họ chất cao như một ngọn núi nhỏ.
Thật sự rất giống cái cảm giác: “Có một kiểu đói, gọi là bà ngoại sợ cháu đói.”
Trong lúc ăn, Lạc Hiểu mở lời, kiểu như muốn tạo bầu không khí hòa hợp: “Chắc đây là lần đầu các cậu gặp nhau nhỉ? Hay là chia sẻ một chút sở thích với nhau đi, giống như màn dạo đầu của một buổi xem mắt vậy.”
Lạc Trăn đặt đôi đũa ngay ngắn lên giá đũa, nhẹ giọng tiếp lời:
“Thật ra thì……”
Nhưng câu nói này không có phần tiếp theo, bởi vì người liên quan còn lại không nói gì. Lạc Trăn cũng không chắc Tần Nhạc có thực sự nhớ mình không.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT