Nguồn sáng đổi hướng, bóng dáng hai người lại thu về dưới chân.
Ánh mắt Lạc Trăn dừng lại nơi ống tay áo của Tần Nhạc, rồi dần dần hướng lên trên.
Anh nghĩ, tối nay ánh đèn dường như đã tan hòa vào trong mắt Lạc Trăn. Tần Nhạc khẽ rũ mắt, đối diện với ánh nhìn ấy. Anh vốn là người rất kiên nhẫn, cho nên lúc này cũng không cần nghe câu trả lời ngay mới chịu buông bỏ.
Sau này, sẽ còn nhiều thời gian để chứng minh.
Trên dự báo thời tiết, cơn mưa đã ngừng từ hai mươi phút trước. Tần Nhạc vốn định mở miệng đề nghị, kế tiếp có thể đi đâu đó một chuyến, tránh cho quay về lại phải đối mặt với đám bạn sốt ruột kia — mà trong trường hợp có mặt Lạc Trăn, đám bạn ấy hiển nhiên cũng chẳng được chào đón cho lắm.
Một người khi được thích sẽ luôn có cảm nhận. Từng ánh mắt, từng cử chỉ của đối phương đều truyền đi tín hiệu. Vậy nên, liệu nên giữ nguyên trạng thái hiện tại, hay thuận theo tự nhiên? Tối nay, đã đi đến lúc cần một câu trả lời. Trước khi mở lời, cậu dường như chẳng hề có bao nhiêu sự thấp thỏm hay lo lắng. Lạc Trăn nhịn không được khẽ cười, nói:
“Em nghĩ, chúng ta hẳn là nên xác lập một mối quan hệ nào đó.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT