Hôm nay Lạc Trăn coi như đã gặp hết những người mà mấy năm tới muốn gặp.
Hai người đi theo con đường nhỏ, len qua đám đông suốt hơn nửa tiếng. Một nửa thời gian họ ngắm đèn, một nửa thời gian nhìn đầu người. Có những việc dường như trăm năm cũng chẳng đổi thay. Người đi xem hội đèn lồng không thiếu các cặp đôi tình nhân, bạn bè đi cùng, hay cả gia đình du lịch, người chen người đông như biển. Lạc Trăn và Tần Nhạc thực ra chẳng đứng gần nhau, nhưng trong mắt người khác, ai biết bọn họ sẽ bị nghĩ thành thế nào.
Lạc Trăn cầm trong tay chai nước khoáng, cứ mở nắp rồi lại đậy. Trong dòng người đông đúc này, ngay cả việc uống nước cũng khó tìm được thời điểm thích hợp. Ánh mắt Tần Nhạc chỉ thỉnh thoảng mới dừng lại trên người Lạc Trăn.
Ánh trăng hòa với ánh đèn lồng cung đình, tạo nên một gam màu rực rỡ. Người ta vẫn nói, dưới ánh trăng nhìn nam tử, dưới ánh đèn ngắm mỹ nhân. Trong không gian ánh sáng đan xen ấy, Tần Nhạc chậm bước, chờ Lạc Trăn uống một ngụm nước, đồng thời đưa tay ra đỡ lấy một đứa trẻ suýt ngã khi chạy ngang qua.
Người nhà họ Lạc đều rất đẹp, điều này gần như là sự thật ai cũng công nhận. Trong thế hệ này, Lạc Hiểu thanh nhã tuấn tú, Lạc Thu thì lanh lợi sáng sủa. Lạc Tuyết vừa tốt nghiệp đã vào Lạc thị, được xem là một trong những mỹ nhân hàng đầu. Còn Lạc Vân dù lắm anti-fan trong giới giải trí nhưng cũng không thể phủ nhận ngoại hình nổi bật. So với họ, Lạc Trăn – nhị thiếu gia nhà họ Lạc – lại kín tiếng đến mức dường như không tồn tại. Ở tiệc tùng hay những dịp quan trọng, hầu như chưa ai thấy cậu xuất hiện.
Khi sắp chia tay, Tần Nhạc lấy từ túi áo gió ra một hộp quà nhỏ hình vuông, nói:
“Một món quà nhỏ, rất hợp với cậu.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT