Việc cô nhớ nhung, quan tâm đến các con, trong mắt anh lại thành ra cô đang có ý đồ với chúng. Khương Thính Hạ bị anh làm cho tức đến bật cười:
"Được thôi, bây giờ đi xét nghiệm ADN ngay, tôi ngược lại muốn xem, người không còn gì để nói là anh hay là tôi!"
Bùi Nghiên Chu hừ lạnh một tiếng.
Người phụ nữ này chết đến nơi rồi mà vẫn còn ngông cuồng, không lẽ cứ phải bị vả mặt một cách đau đớn mới chịu à?
Nhân viên lấy mẫu tóc của Khương Thính Hạ và sợi tóc mà quản gia Chung mang đến để đi giám định. Đáng tiếc, kết quả nhanh nhất cũng phải mất sáu tiếng. Để đề phòng Khương Thính Hạ giở trò gian lận, Bùi Nghiên Chu không cho cô đi đâu cả, hai người cứ thế ngồi ở đó chờ kết quả.
Quản gia Chung trở về Bùi gia trước. Vừa vào cửa, ông đã nghe thấy giọng của Bùi Tri Lễ:
"Chú Chung, sao rồi, tóc đã đưa đến tay lão già kia chưa?"
Quản gia Chung ngẩng đầu nhìn lên. Thiếu niên cao lớn mặc bộ đồ ngủ màu xám đậm, tùy ý tựa vào lan can trên lầu, tay cầm lon bia lắc nhẹ, trông hết sức cà lơ phất phơ, chẳng có chút gì là nghiêm túc.
Ông thở dài, gật đầu nói:
"Đưa rồi. Cậu Tri Lễ, dù sao ông ấy cũng là ba của cậu, vẫn nên tôn trọng một chút."
Bùi Tri Lễ vô cùng khinh thường:
"Hừ, ông ta có ra dáng làm ba đâu, dựa vào cái gì tôi phải tôn trọng ông ta?"
". . ."
Quản gia Chung á khẩu.
Những năm qua, Bùi Nghiên Chu quả thực đã không làm tròn trách nhiệm của một người cha, đặc biệt là chuyện năm năm trước. . . đã khiến mối quan hệ giữa anh và Bùi Tri Lễ hoàn toàn đổ vỡ.
Quản gia Chung có chút đau lòng, nhưng cũng chỉ có thể nói:
"Thôi được rồi, không nói chuyện này nữa. Cậu Tri Lễ, ngày mai còn phải đi học, nghỉ ngơi sớm đi."
Bùi Tri Lễ đảo mắt một cái, quay về phòng, ngửa cổ uống cạn lon bia, rồi uể oải ngã xuống ghế.
Trên mặt vẫn còn đau âm ỉ, cái tát đó thật sự rất mạnh.
Cậu tự cho rằng mình đã đủ tôn trọng Bùi Nghiên Chu rồi, nếu không, cậu đã sớm bị ông ta đánh cho bò lê bò càng, làm gì có chuyện cho ông ta cơ hội đánh mình?
Bùi Tri Lễ thở dài một hơi, cúi mắt nhìn xuống bàn học trước mặt.
Cậu kéo ngăn kéo bên trái ra, lấy ra một chiếc đồng hồ quả quýt cổ điển được khảm đầy kim cương.
Nắp đồng hồ bật mở theo cú gảy nhẹ của ngón tay cậu, bên trong là một tấm ảnh chụp chung của cậu và mẹ. Tấm ảnh rất nhỏ, là thứ cậu đã cất giữ rất lâu, đã hơi ố vàng.
May mắn là dung mạo và nụ cười của mẹ vẫn còn rất rõ nét.
Bà ôm cậu bé nhỏ vào lòng, ánh nắng vàng nhạt chiếu xuống, nụ cười của bà dịu dàng và rạng rỡ biết bao.
Lúc đó cậu chỉ mới ba, bốn tuổi, đến bây giờ đã không còn nhớ tấm ảnh được chụp ở đâu, nhưng cậu thật sự rất muốn được trải nghiệm lại cảm giác được mẹ ôm một lần nữa.
Tâm trí dần dần trống rỗng, như thể xuyên qua thời gian, trở về thời thơ ấu.
Khi đó, mẹ luôn ôm cậu, dắt cậu đi, làm cho cậu đủ loại bánh quy, bánh ngọt ngon lành, cùng cậu chơi đùa, kể chuyện cổ tích trước khi ngủ. . .
Kim đồng hồ quả quýt vẫn đang chạy, như đang nhắc nhở cậu rằng thời gian sẽ không dừng lại vì bất kỳ ai. Nhưng mà. . .
Mẹ ơi, dù mẹ đã rời xa mười ba năm, con vẫn rất nhớ mẹ.
Bùi Tri Lễ đóng nắp đồng hồ lại, nặng nề nhắm mắt, hàng mi dài khẽ run.
Vài giây sau, khi mở mắt ra, đáy mắt cậu hiện lên một vẻ quyết tuyệt.
Nếu lão già kia thật sự muốn chơi trò thế thân, nếu người phụ nữ kia thật sự muốn bước vào ngôi nhà này. . . thì cậu sẽ chơi cùng họ, dù có phải khuấy đảo cả ngôi nhà này lên trời!
. . .
Đêm càng lúc càng khuya. Khương Thính Hạ ngồi trên băng ghế dài ở hành lang trung tâm giám định, quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.
Vẻ mặt anh nghiêm nghị và lạnh lùng, toàn thân toát ra một luồng khí áp thấp, như thể đang tính toán xem sẽ xử lý cô thế nào sau khi có kết quả.
Khương Thính Hạ nhướng mày, tò mò hỏi:
"Bùi Nghiên Chu, nếu kết quả xét nghiệm cho thấy, em chính là Khương Thính Hạ, anh sẽ làm gì?"
". . ."
Bùi Nghiên Chu bị câu hỏi của cô làm cho sững người, anh đờ đẫn nhìn cô.
Phải thừa nhận rằng, khuôn mặt trước mắt này, mỗi lần nhìn thấy đều mang đến cho anh một cú sốc lớn, giống như Khương Thính Hạ của mười ba năm trước thật sự đang sống sờ sờ đứng trước mặt anh.
Nhưng điều đó là không thể, vì vậy mỗi lần gặp người phụ nữ này là một lần bị giày vò.
Đêm nay, phải kết thúc triệt để với cô ta!
Bùi Nghiên Chu mỉa mai nói:
"Tin rằng một người có thể chết đi sống lại, mà còn là chết mười ba năm rồi sống lại, chẳng bằng tin tôi là Tần Thủy Hoàng còn hơn."
"Vậy thì cứ chờ xem."
"Hừ."
Bùi Nghiên Chu không coi lời đó ra gì, chẳng qua chỉ là con vịt chết mạnh miệng mà thôi.
Cả hai không nói gì nữa. Thời gian trôi qua từng phút, Khương Thính Hạ càng lúc càng buồn ngủ, đầu cứ gật gà gật gù.
Bùi Nghiên Chu cố gắng chống lại cơn buồn ngủ. Anh không thể lơ là một chút nào, nếu không người phụ nữ này sẽ có cơ hội gian lận!
Đột nhiên, vai anh nặng trĩu.
Anh quay đầu lại, không ngờ cô lại tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt, trông như đã ngủ say.
Phản ứng đầu tiên của anh là đẩy cô ra. Nhưng khi nhìn vào khuôn mặt cô, anh lại thất thần.
Cảnh tượng này khiến anh nhớ lại thời đi học, khi anh giảng bài cho Khương Thính Hạ, cô thỉnh thoảng nghe một lúc là lại buồn ngủ, cứ thế tựa vào vai anh mà ngủ.
Anh không nỡ đánh thức cô, cứ thế ngắm nhìn khuôn mặt cô khi ngủ. Bình thường cô líu ríu như một con chim sẻ, nhưng lúc này lại rất yên tĩnh, rất đáng yêu, khiến anh bất giác nhìn đến mê mẩn. . .
Cổ họng Bùi Nghiên Chu khẽ động, cuối cùng anh vẫn không đẩy cô ra, lặng lẽ thu tay lại.
Nể tình người phụ nữ này đã bắt chước hành vi, thói quen của Khương Thính Hạ giống đến vậy, anh tạm thời nhịn cô ta thêm một lúc.
Dù đã mười ba năm trôi qua, nhưng Bùi Nghiên Chu vẫn là Bùi Nghiên Chu, trên người anh vẫn còn hơi thở quen thuộc của Khương Thính Hạ. Cô ngủ rất yên bình. Không biết đã bao lâu, cô mơ màng mở mắt, phát hiện mình đang tựa vào vai Bùi Nghiên Chu.
Anh ta lại không đẩy mình ra.
Khương Thính Hạ cũng nhớ lại những ngày tựa vào vai anh ngủ say, mũi lại có chút cay cay.
Đúng lúc này, kết quả xét nghiệm cuối cùng cũng có—