Không đợi cô kịp phản ứng, anh đã lôi cô đi thẳng ra ngoài, lực tay mạnh đến mức như muốn bẻ gãy cổ tay cô!
Khương Thính Hạ cố sức giãy giụa:
"Bùi Nghiên Chu! Anh buông tôi ra, anh làm tôi đau!"
Bùi Nghiên Chu như không nghe thấy, không những không buông mà còn siết chặt hơn. Anh cứ thế lôi cô ra khỏi khách sạn, nhét cô vào chiếc xe đỗ ven đường rồi "rồ" một tiếng, khởi động xe.
Khương Thính Hạ ngồi ở hàng ghế sau, xoa xoa cổ tay bị nắm đến đỏ ửng, tức không chịu được.
Lại dám đối xử với cô như vậy, đợi lát nữa có kết quả xét nghiệm, xem xem vẻ mặt anh ta sẽ thế nào!
Bùi Nghiên Chu lái xe rất nhanh. Trong lúc chờ đèn đỏ, anh đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Anh đúng là tức đến hồ đồ rồi. Bây giờ trong tay anh không có bất kỳ di vật nào của Khương Thính Hạ, cũng không có đồ vật gì của bọn trẻ, làm sao để xét nghiệm ADN xem có trùng khớp hay không?
Bùi Nghiên Chu liếc nhìn người phụ nữ ở ghế sau qua gương chiếu hậu, mặt lạnh tanh rút điện thoại gọi cho quản gia Chung, bảo ông đến phòng Bùi Tri Lễ tìm một sợi tóc mang đến.
Quản gia Chung ngơ ngác không hiểu gì, nhưng vẫn làm theo.
Phòng của Bùi Tri Lễ ngày nào cũng được dọn dẹp, cậu ta lại thường xuyên không về, thêm vào đó con trai tóc ngắn nên việc tìm kiếm quả thực không dễ dàng. Ông tìm một hồi lâu vẫn không thấy, thì cửa phòng đột nhiên mở ra, Bùi Tri Lễ đã về.
Vừa vào cửa đã thấy quản gia Chung, không biết đang làm gì, Bùi Tri Lễ nhíu mày.
Đối mặt với ánh mắt dò xét sắc bén của cậu, quản gia Chung giả vờ bình tĩnh cười:
"Cậu Tri Lễ về rồi à, trong bếp có làm đồ ăn khuya, để tôi cho người mang lên cho cậu nhé?"
Tối nay Bùi Tri Lễ vừa bị ăn một cái tát, lại bị cảnh sát giáo huấn một trận, lúc này đang tức tối không có chỗ xả, bèn gắt gỏng:
"Chú Chung, chú lén lút trong phòng cháu làm gì vậy?"
Quản gia Chung trở nên lúng túng. Dù sao đây cũng là cậu chủ nhỏ của Bùi gia, ông cũng không muốn giấu giếm, đành phải nói thật:
"Cậu Bùi bảo tôi vào đây tìm một sợi tóc của cậu."
Bùi Tri Lễ vừa nghe đã cảm thấy có gì đó không ổn:
"Tại sao?"
"Tôi cũng không rõ. Tôi chỉ biết lúc cậu Bùi gọi về, cậu ấy rất tức giận."
Bùi Tri Lễ càng nhíu chặt mày.
Tóc, tức giận. . .
Bùi Tri Lễ nắm bắt hai từ khóa này, suy nghĩ vài giây rồi chợt nghĩ đến một khả năng: Không lẽ lão già kia bị mình chọc tức đến phát điên, đến nỗi nghi ngờ mình không phải con ruột của ông ta, nên mới muốn lấy tóc mình đi làm xét nghiệm ADN?
Thật hoang đường. Cậu đã sớm thấy lão già đó có vấn đề, bây giờ xem ra bệnh không hề nhẹ.
Nhưng mà, muốn làm xét nghiệm ADN chứ gì, được thôi, cậu đảm bảo sẽ cho ông ta một "bất ngờ" trời giáng!
Ánh mắt Bùi Tri Lễ đầy mỉa mai, trong lòng nảy sinh một ý nghĩ xấu xa, nhưng khóe miệng lại cong lên, cười một cách ngây thơ vô hại với quản gia Chung:
"Không phải chỉ là muốn một sợi tóc sao? Cứ nói với cháu là được, cần gì phải tốn công tìm như vậy."
. . .
Bùi Nghiên Chu và Khương Thính Hạ đến cơ quan giám định, đợi hơn nửa tiếng, quản gia Chung mới đủng đỉnh đến:
"Cậu Bùi, tóc mà cậu cần, tôi đã mang đến rồi ạ."
Nhìn Bùi Nghiên Chu nhận lấy một sợi tóc ngắn từ tay ông, Khương Thính Hạ lập tức hỏi:
"Đây là. . . tóc của Tiểu Lễ?"
Bùi Nghiên Chu cảm thấy nực cười:
"Tiểu Lễ là để cô gọi sao?"
Gọi thân mật như vậy, thật sự nghĩ rằng mình có thể vào Bùi gia làm mẹ kế của bọn trẻ à?
Tuy anh rất không ưa thằng nhóc con đó, nhưng cũng không phải ai cũng có thể chiếm cái lợi này!
Lời anh còn chưa dứt, cánh tay đã bị Khương Thính Hạ nắm lấy, cô vội vàng hỏi:
"Nó bây giờ sao rồi? Trông thế nào, có ảnh nào cho em xem không?"
Bùi Nghiên Chu gạt tay cô ra, chế nhạo:
"Nhắm vào tôi chưa đủ, giờ còn nhắm vào cả bọn trẻ à? Cô đúng là không biết tự lượng sức mình. Đợi kết quả giám định ra, tôi xem cô còn nói được gì nữa!"