Chương 34: Tín hiệu từ lòng đất.
Đêm đó, cư xá Nội Điền Viện yên ắng đến mức có thể nghe tiếng rơi của một sợi tóc. Sau một ngày ra ruộng, đệ tử trong phòng đứa nào đứa nấy lăn cái bịch xuống chiếu là ngáy rền như trống trận. Hơi người, mùi rơm khô, mùi áo vải phơi chưa kịp nắng trộn vào nhau thành thứ hương vị rất… cư xá.
Chỉ có Trần Lâm không ngủ. Hắn nằm nghiêng, tay không rời cán cuốc đặt sát sườn như bùa trấn. Mắt mở trừng trừng nhìn mái ngói tối om, đầu óc rỗng như nồi cơm đã vét đáy.
Trên ngực hắn, một cục ấm nhỏ cựa nhẹ. Lạc Lạc chui nửa người trong cổ áo, chỉ ló ra đôi tai nhọn và cái đuôi mượt như suối, quệt quệt nơi xương quai xanh. Nó ậm ừ một tiếng như mèo ngái ngủ.
— Đừng nghĩ nữa. — hồ ly lầm bầm — Nghĩ nhiều cháo khê.
— Ta… không nghĩ. Ta chỉ… không ngủ được. — Trần Lâm đáp nhỏ bằng hơi thở.
Hắn kéo chăn, buộc đầu mình phải tắt. Mí mắt đang trĩu thì một nhịp trầm bật lên từ đâu đó dưới xương ức.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play