Phần 4 : Ôm ngọc mà chạy – đất cũng biết đùa
Ngọc trong áo Trần Lâm sáng xanh như cục than hồng giữa đêm. Hắn vừa chạy vừa mắng số phận:
“Ta chỉ muốn ăn cơm yên ổn, sao cứ nhét của nợ vào tay ta thế này!”
Mỗi bước chạy, viên ngọc như nặng thêm nửa cân, kéo tim hắn đập thình thịch. Lạc Lạc bám vai, đuôi dựng thẳng như cờ, chít liên hồi: “Chạy mau, phía sau có mùi người!”
 
---
Đuổi bắt trong rừng

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play