Phong Vân Minh phản xạ có điều kiện ngẩng đầu lên, ánh mắt trực diện va vào một đôi mắt sâu thẳm, lạnh lẽo cùng ẩn nhẫn. Máu tươi sẫm màu từ trán Lăng Xuyên chảy dài xuống, "tí tách tí tách" rơi xuống sàn, bên cạnh là chai rượu thủy tinh đã vỡ nát, bị vứt qua một bên.

Mãi lúc này cậu mới thực sự hoàn hồn, không chút do dự tung một cú đá mạnh vào kẻ vừa cầm chai rượu tập kích mình.

Cơ thể Lăng Xuyên mất kiểm soát, ngã chúi về phía Phong Vân Minh. Gần như theo bản năng, cậu vội vươn tay đỡ lấy, giữ người kia trong vòng tay. Đúng vào khoảnh khắc ấy, âm thanh quen thuộc lại vang lên trong đầu: "Nhiệm vụ hoàn thành, cộng thêm hai mươi điểm."

Phong Vân Minh nhìn quanh cảnh tượng hỗn loạn trước mắt — mảnh kính vỡ vương vãi khắp nơi, bàn ghế lật ngổn ngang — rồi lại nhớ tới nhiệm vụ "đuổi người" mà hệ thống giao cho, không khỏi thầm nghĩ trong lòng: Cái này mà gọi là đuổi người ấy à? Rõ ràng là muốn cậu đập cho đám gây sự thành đầu heo.

Chờ đợi cả hội trường hoàn toàn khôi phục sự bình tĩnh, những người trước đó còn trốn trong góc, trong phòng, đồng loạt ùa ra. Họ vây lấy Phong Vân Minh và Lăng Xuyên, luống cuống hỏi han, giọng điệu lo lắng vang dội khắp nơi.

Đặc biệt là người quản lý ban nãy vẫn còn trốn tại trên lầu nhìn xuống, giờ thì chạy còn nhanh hơn thỏ, lao từ cầu thang xuống như bay, liều mạng chen qua đám đông vây quanh Phong Vân Minh. Anh ta quét mắt từ trên xuống dưới, chăm chú nhìn cậu kỹ càng đủ các góc, rồi bỗng trừng lớn mắt, đầy vẻ kinh ngạc không thể tin nổi, thốt lên:

"Cậu đánh dữ vậy mà tóc vẫn không rối nổi một cọng á?!"

Phong Vân Minh chẳng hiểu nổi đối phương ngạc nhiên cái gì, chỉ đáp:

"À... do keo vuốt tóc của tổng hội tốt."

Quả thật, dù mái tóc cậu vẫn giữ nguyên tạo hình ban đầu, không chút rối loạn, nhưng chiếc sơ mi thẳng thớm vốn đã được sơ vin gọn gàng khi trước giờ đã bị kéo bung ra, lỏng lẻo thả lửng bên hông.

Cả một đám người vây quanh Phong Vân Minh, cậu vẫn thở gấp vì trận đấu vừa rồi, lồng ngực phập phồng, tỏa ra nhiệt khí hừng hực, hòa lẫn cùng hương thơm thanh mát của xà phòng.

Do cú đánh vừa rồi quá mạnh, cổ áo vốn đã chật giờ lại càng bung ra, nút áo bị bật tung, cà vạt cũng lệch sang một bên. Dưới cổ áo mở rộng, làn da trắng trẻo mịn màng lộ ra không sót chút nào, thấp thoáng còn thấy rõ đường nét cơ ngực đầy sức hút. Nhất thời, những vũ nữ vốn chạy đến quan tâm lại đồng loạt đỏ mặt, ánh mắt hoảng loạn, không biết nên nhìn đi đâu.

Quản lý lại là kẻ nói năng không kiêng dè, mở miệng thốt luôn: "Cậu là đàn ông mà thơm vậy đó hả?"

Phong Vân Minh vô thức ngửi ngửi trên người mình, ngoài mùi xà phòng dùng rửa mặt trên tàu sáng nay, hình như chẳng còn gì khác. Nhưng cậu cảm thấy lúc này tranh luận chuyện có thơm hay không không phải trọng điểm, bèn nhắc khéo:

"Có phải chúng ta nên nhanh chóng xem tình hình cho anh ta trước không?"

Nhờ câu nhắc nhở này, mọi người mới sực tỉnh, lập tức chú ý đến Lăng Xuyên đang bất tỉnh, đầu bê bết máu gục trong lòng cậu.

Đúng lúc đó, Từ Bách bước từng bước chậm rãi tiến tới. Vừa nghe thấy tiếng bước chân của anh, đám đông tự giác tản ra hai bên để nhường đường.

Quản lý hớn hở như được vớ được báu vật, lập tức nắm chặt lấy cánh tay Phong Vân Minh, quay đầu nói với Từ Bách:

"Anh Từ! Lần này anh vớ được một bảo bối rồi! Đẹp trai thì khỏi nói, đánh nhau cũng quá giỏi! Anh yên tâm, mấy chuyện khác không cần anh bận lòng, cứ giao cậu ta cho tôi là được. Tôi đảm bảo sẽ biến cậu ta thành số một của Lệ Đô Uyển."

Anh ta lải nhải một tràng, lại như sực nhớ ra điều gì, quay sang hỏi Phong Vân Minh:
"À phải, cậu tên gì nhỉ?"

"Phong Vân Minh." Cậu đáp.

"Tiểu Phong à... Tiểu Minh à... Dù sao thì cũng cứ theo tôi là được." Quản lý vừa nói, vừa vỗ vai cậu một cái thật mạnh.

Phong Vân Minh ngoài mặt nghe lời, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi nhất cử nhất động của Từ Bách. Chỉ thấy ánh mắt Từ Bách lạnh lẽo mà sâu xa, nhìn chằm chằm vào cậu như thể muốn soi thấu cả người. Hiển nhiên, anh đang nghi ngờ thân phận thật sự của Phong Vân Minh.

Quả nhiên, một giây sau, Từ Bách mở miệng hỏi:

"Cậu học võ công ở đâu ra?"

Phong Vân Minh trả lời thật: "Tôi tùy tiện học... để phòng thân."

"Phòng thân à?" Từ Bách nhướng mày, giọng ngập tràn nghi ngờ.

Phong Vân Minh gật đầu. Nói là phòng thân, nhưng lúc đầu hắn học mấy thứ này... là để phòng sói.

Sói...

Những kẻ biến thái kỳ quặc chắc không xuất hiện ở thế giới này đâu ha? Đây là thế giới long ngạo thiên thuộc khu nam tần chính thống, sẽ không có đồng tính đâu... ha.

Từ Bách lại quét mắt đánh giá cậu thêm lần nữa. Phong Vân Minh tưởng anh sẽ hỏi thêm, ai ngờ lại nghe thấy Từ Bách thì thầm:

"Thôi, đã là người kia dặn dò..."

Từ Bách nói rất nhỏ, Phong Vân Minh chỉ lờ mờ nghe thấy vài từ. Sau đó, anh nói lớn hơn:

"Chuyện vừa rồi cảm ơn cậu. Cậu cứ ở lại đây đi."

Phong Vân Minh gật đầu, nhưng vẫn thấy cần nhắc lại: "Có điều... vẫn nên xem tình hình anh ta một chút? Tôi thấy anh ấy..."

Cậu cúi đầu nhìn Lăng Xuyên trong lòng. Lúc đầu chỉ là đầu đầy máu, giờ máu đã chảy xuống cả mặt, toàn bộ khuôn mặt dính đầy máu đỏ thẫm, trông rất đáng sợ.

Hệ thống lên tiếng:
"Trông như chết rồi đấy."

Phong Vân Minh nói xong, mọi người lại sực tỉnh, cuống cuồng khiêng Lăng Xuyên đi. Từ Bách có vẻ còn việc gấp phải xử lý, dặn dò mấy câu rồi rời khỏi hiện trường.

Trước khi đi, hắn ngoái đầu lại hỏi: "Cậu và cậu ta có quan hệ gì?"

Dù không nói rõ tên, nhưng Phong Vân Minh biết anh đang hỏi về Lăng Xuyên, liền đáp: "Bạn mới quen."

"Bạn mới quen mà lại xả thân cứu cậu à?" Từ Bách hỏi lại.

Phong Vân Minh nghĩ một lát, đáp:
"Trước đây tôi từng giúp cậu ấy. Có lẽ cậu ta thấy áy náy, không muốn nợ ân tình thôi."

Từ Bách hờ hững "ồ" một tiếng, rồi dẫn người rời đi.

Ngay khi Từ Bách vừa rời khỏi, hệ thống nói:

"Này là phải lấy thân báo đáp rồi."

Phong Vân Minh sững người:

"Cậu nói ai muốn lấy thân báo đáp?"

"Hỏi thừa, cậu nghĩ là ai?"

Phong Vân Minh lại bắt đầu nghi ngờ hệ thống:

"Cậu chắc chắn cậu là hệ thống long ngạo thiên không đấy? 'Lấy thân báo đáp' là kiểu thoại có thể xuất hiện trong văn nam chủ à?"

"Ai bảo lấy thân báo đáp nhất định là kiểu hôn môi yêu đương? Làm tiểu đệ không tính là lấy thân báo đáp chắc? Cậu suy nghĩ bẩn thỉu quá."

Phong Vân Minh bị chẹn họng, không nói nên lời, không ngờ còn bị hệ thống phản đòn, càng khó tin hơn khi tưởng tượng ra giọng máy móc vô cảm kia nói ra mấy câu kiểu thế này.

"Đi đi đi, lên lầu đã. Dọn dẹp lại cho sạch sẽ, để còn đẹp trai trở lại. Aiz, quần áo cậu chẳng hợp tí nào, mai phải tìm thợ may đo lại mới được." Quản lý hào hứng kéo Phong Vân Minh lên lầu.

Lên tới phòng, anh lôi đủ loại quần áo và phụ kiện ra, bắt đầu chỉnh sửa từ đầu đến chân. Hết chỉnh cổ áo lại vuốt tóc. Sau một hồi loay hoay, khi Phong Vân Minh bước xuống lầu lần nữa, ánh mắt mọi người lập tức sáng rực, đồng loạt dán chặt lên người cậu.

Vì màn đánh nhau đẹp mắt ban nãy, đám người lại xúm vào nhiệt tình hơn cả trước.

"Anh Phong! Võ công của anh học ở đâu vậy, lợi hại thật!"

"Anh Phong! Ban nãy anh thật sự quá ngầu!"

"Lúc nào rảnh dạy em vài chiêu nha, em cũng muốn đánh đấm 'xoảng xoảng xoảng' như anh!"

Đám đông vây ba lớp, tám tầng quanh Phong Vân Minh, nhao nhao thi nhau bắt chuyện.

Phong Vân Minh nói với hệ thống: "Tôi có chút sợ giao tiếp xã hội rồi đó."

Hệ thống: "Cậu giữ bộ mặt lạnh như băng thế kia, chỉ khiến người ta càng muốn chọc ghẹo thêm thôi."

Lời vừa dứt, đã có người cười toe toét đến gần: "Anh Phong, sao anh không nói gì? Mà không nói cũng đẹp trai quá trời luôn á." Nói rồi, người kia còn đưa tay ra, như muốn chạm vào mặt cậu.

Phong Vân Minh đang nghĩ, tùy tiện vậy mà cũng sờ mặt người ta được à? Nhưng thấy nét mặt đối phương bình thường, nghĩ chắc đàn ông sờ mặt nhau cũng chẳng sao.

Đúng lúc này, quản lý mắt nhanh tay lẹ chen vào, xô hết đám vũ nữ cùng hầu bàn ra:

"Tránh ra tránh ra! Một đám lưu manh vây quanh Tiểu Minh làm gì! Đi làm việc của các cô các cậu hết đi. Còn cậu này với mấy người kia, dọn sạch chỗ bị phá ban nãy, bàn ghế xếp lại ngay, sắp mở cửa rồi có biết không hả?"

Nói nghiêm giọng với mọi người xong, quản lý lại quay sang cười hiền với Phong Vân Minh:
"Tiểu Minh à, cậu không cần làm gì hết, cứ đứng trước cửa làm mặt tiền cho tổng hội chúng ta là được rồi, mệt thì ngồi xuống nghỉ nhé."

Có người hét lớn bất mãn:
"Anh Quyền! Anh thiên vị quá rồi đó!"

"Đi đi đi, lo làm việc đi, đẹp bằng Tiểu Minh hẵng nói tiếp." Quyền Chính Dương vừa nói vừa đẩy nhẹ vai Phong Vân Minh, dắt hắn ra ngoài làm "mặt tiền".

Hệ thống lại lên tiếng:
"Cậu sắp bị sàm sỡ rồi đó."

...

Từ Bách vội vã quay trở lại, vì tang lễ của Đường Hổ cũng chỉ vừa mới được thu xếp ổn thỏa.

Những năm qua, Đường Hổ vì hội Nghĩa Hưng đã lập không ít công lao. Tuy tính tình thẳng thắn, nói năng không kiêng dè, nhưng quan hệ với anh em trong hội lại rất thân thiết.

Lúc này, trong sảnh đường, một đám người sắc mặt nặng nề ngồi vây quanh, bầu không khí đè nén đến mức khiến người ta nghẹt thở. Không ai mở miệng, cũng không ai dám phá vỡ sự trầm mặc đang bao trùm căn phòng.

Từ Bách bước vào, đem toàn bộ sự việc vừa xảy ra kể lại đầu đuôi không sót một chữ. Cuối cùng, hắn bổ sung:

"Quả nhiên, Hổ tử vừa chết, đám tiểu bang tiểu phái đó đã không chịu nổi nữa, lập tức tìm tới cửa gây chuyện. Ban đầu tôi nghĩ tự mình có thể giải quyết, ai ngờ chúng lại chọn đúng ngày này, khiến tôi đến cả tang lễ của Hổ tử cũng không kịp tham dự."

Nói đến đây, Từ Bách chợt đổi giọng, ánh mắt nhìn sang người đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh:

"Có điều, người mà tiên sinh giới thiệu, thân thủ không tồi chút nào."

Người được nhắc đến nghe vậy, khẽ nhếch môi nở nụ cười nhàn nhã, chậm rãi nói:

"Vậy sao? Thật đúng là ngoài dự kiến, tôi vốn tưởng cậu ta chỉ có một gương mặt ưa nhìn mà thôi."

Rồi anh ta xoay đầu nhìn về phía người đang ngồi ở vị trí chủ tọa, lên tiếng hỏi: "Tần lão đại, anh thấy đấy, hội Nghĩa Hưng lúc này đang thiếu người, liệu có nên chiêu mộ cậu ta không?"

Câu hỏi này là dành cho người đang ngồi ở ghế cao nhất.

Chỉ thấy người kia là một người đàn ông tuấn tú, lạnh lùng, giữa hai hàng lông mày toát ra khí thế uy nghiêm không giận mà vẫn có thể khiến người khác sợ. Cử chỉ trầm ổn, nội liễm, làm việc không để lộ cảm xúc.

Nghe vậy, gương mặt hắn ta vẫn không có bất kỳ biểu cảm nào, khiến người ta hoàn toàn không đoán được hắn đang nghĩ gì trong đầu.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play