Trời còn chưa kịp sáng, tàu đã cập bến cảng của thành Thương Lan. Phong Vân Minh xách theo cái rương của mình hòa vào dòng người chậm rãi xuống tàu. Ánh mắt cậu lướt qua thành Thương Lan vẫn còn chìm trong làn sương mỏng của buổi sáng sớm, từng đốm đèn dầu đã dần được thắp lên.

Tại bến Thân Phố, người đứng tụ tập đã không ít. Những đứa trẻ bán báo, các cô gái trẻ cầm giỏ thuốc lá đều đã có mặt từ sớm, lặng lẽ chờ đợi dưới bến tàu. Sớm như vậy mà đã náo nhiệt đến thế, có thể thấy được thành Thương Lan phồn vinh nhường nào.

Bỗng, có tiếng cãi cọ ầm ĩ truyền tới tai Phong Vân Minh, không ít người vừa mới rời thuyền và cả những người không vội vã cũng bị dị động thu hút mà xúm lại gần hóng chuyện. Lúc này Phong Vân Minh nghe thấy hệ thông thanh âm: "Đinh — kiểm tra đo lường đến chi tiết quan trọng, hiện tại thông báo nhiệm vụ: Giải cứu hành khách nhập cư trái phép - Lăng Xuyên."

Dù xung quanh mọi người chen chúc nhau, Phong Vân Minh vẫn cố len qua dòng người, bước về phía phát ra tiếng cãi cọ. Cậu thấy một chàng trai trẻ, chỉ mặc mỗi một chiếc áo mã quái*, làn da loang lổ dấu vết của khói than và bụi bẩn - vừa nhìn là biết, anh ta lẻn lên tàu rồi trốn vào buồng nồi hơi để nhập cư trái phép.

Buồng nồi hơi là nơi ồn ào bậc nhất, không khí oi bức ngột ngạt. Chính vì thế, những tiếng động nhỏ sẽ dễ dàng bị che lấp, mà những nhân viên tàu cũng chẳng ai muốn nấn ná quá lâu ở đó. Tinh tế nhìn ra, thì người này đã chịu đựng tiếng ồn và sức nóng hầm hập, vượt qua cả một chặng đường dài trong lén lút – đủ để thấy ý chí cậu ta không phải người thường có thể so sánh.

Thế nhưng, cho dù đã cố gắng đến vậy, cuối cùng anh ta vẫn bị phát hiện — bị người ta xách cổ lôi ra ngoài, quăng xuống đất như vứt một món đồ. Tiếp đó là trận đòn giáng xuống không chút nể nang, kèm theo những lời chửi rủa cay độc, nhục mạ không ngừng.

Một người đàn ông da ngăm đen, mặc áo vải thô màu xanh đậm, quát lớn: "Thứ lang thang chui từ đâu ra thế hả? Chán sống rồi à? Con tàu này cũng là thứ mày muốn leo lên là leo chắc? Không soi lại cái thân phận rách nát của mình đi! Bị bắt quả tang lén lút trốn vé, biết là có thể phải ngồi tù không? Nếu vì mày mà phá hỏng quy củ trên tàu, làm chậm trễ hành trình... ông đây lột da mày ra ném cho cá cũng không quá đáng!"

Những người tụ tập xung quanh vẫn dửng dưng, trông bộ dáng chỉ muốn đứng xem trò vui chứ chẳng ai có ý định chen vào can thiệp.

Phong Vân Minh khẽ lục chiếc túi tiền không mấy rủng rỉnh của mình, vừa thở nhẹ ra một hơi, vừa thầm hỏi hệ thống trong đầu: 

"Chỗ tiền này... chắc là không đủ đâu nhỉ?"

Hệ thống lười biếng đáp lại: "Chẳng phải cậu vẫn còn bảo vật gia truyền đấy sao?"

Nghe đến mấy chữ bảo vật gia truyền, Phong Vân Minh im lặng, lại thò tay vào sâu hơn trong túi, lần tới một góc hơi gồ lên ở lớp lót trong cùng.

Quả thật nơi đó cất giấu một miếng ngọc bội tổ truyền - đạo cụ thiết lập dành cho nhân vật chính.

Cậu khẽ siết tay lại, nắm lấy miếng ngọc lành lạnh rồi hơi ngẩng đầu, bước về phía trước với vẻ mặt trầm tĩnh thường thấy. Giọng nói ôn hòa, không nhanh không chậm:

"Sáng sớm thế này, sao phải nóng nảy làm gì cho mệt."

Cậu thân cao chân dài, nhẹ nhàng liền có thể chen qua đám người mà tiến thẳng vào giữa.

Tuy chỉ mặc một chiếc trường sam* vải xám đơn sơ, nhưng trên người cậu lại toát ra khí chất thư sinh thanh nhã, tự nhiên như thể sinh ra đã có. Vải may áo là loại thường thấy, thế nhưng từng đường gấp lại phẳng phiu không chút nếp nhăn. Cổ tay và cổ áo đã bị mài đến ngả trắng, ngược lại càng làm nổi bật dáng người vai rộng eo thon, lưng thẳng như tùng như trúc.

Thấy ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về mình, cậu cũng không luống cuống.

Phong Vân Minh lớn lên cực kỳ tuấn tú — đường cằm sắc gọn, sống mũi cao thẳng, đôi mày rậm như vẽ, vừa nhìn đã thấy xuất chúng. Từ xa nhìn lại, vẻ đẹp ấy đủ khiến người ta phải sững sờ. Nhưng cẩn thận nhìn kỹ, lại thấy cậu trời sinh đôi mắt đào hoa, như cười như không mà đưa ý ẩn tình. Bên dưới đuôi mắt còn có một nốt ruồi nhỏ như giọt lệ vương, vừa vặn xua bớt vẻ lạnh lùng giữa lông mày, khiến cả khuôn mặt toát lên khí chất vừa sắc sảo, vừa mơ màng như tranh họa.

Người đàn ông mặc áo vải thô cau mày, liếc cậu một cái tỏ vẻ không kiên nhẫn. Nhưng ông ta còn chưa kịp mở miệng, thì Phong Vân Minh đã bước lên phía trước. Cậu nhìn về phía Lăng Xuyên, thấy anh ta cũng đang ngẩng đầu nhìn mình, bèn lặng lẽ đáp lại bằng một ánh mắt trấn an. Rồi quay sang người thuyền viên, ôn tồn nói:

"Người này là bạn tôi. Không giấu gì anh, quê cậu ta vừa gặp thiên tai, cha mẹ đều mất, đành liều mình theo tàu tới thành Thương Lan mong tìm một con đường sống. Nếu giờ giao cho cảnh sát trên bờ, e rằng sẽ rắc rối không dứt, đến lúc ấy tra hỏi liên lụy cả tàu, chẳng phải cũng phiền phức cho các anh?"

Nghe vậy, nét mặt thuyền viên rõ ràng lộ ra vẻ do dự — xem ra ông ta cũng chẳng muốn dây vào chuyện rắc rối.

Phong Vân Minh thấy thế, liền nhân cơ hội, tiến thêm một bước nói tiếp: "Hay là thế này —"

Vừa nói, cậu vừa đưa tay vào thắt lưng, móc ra chiếc túi tiền cũ kỹ — bên trong chẳng có bao nhiêu, vậy mà cậu vẫn  ra một đồng ngân nguyên*.

Ngay khi đồng ngân nguyên vừa được lấy ra, Lăng Xuyên ở bên cạnh lập tức bước lên, đưa tay ra che lấy tay Phong Vân Minh, nhẹ lắc đầu, giọng trầm thấp: "Cảm ơn huynh đệ, nhưng này là chuyện của tôi, không dám làm phiền tới cậu..."

Lời còn chưa dứt, Phong Vân Minh đã nhẹ nhàng rút tay mình ra, vỗ vỗ lên mu bàn tay anh ta như một lời an ủi không lời, rồi quay sang thuyền viên, tiếp tục nói:

"Chút tiền này chẳng đáng là bao, xem như tôi thay mặt vị tiểu huynh đệ này gửi đến các vị chút lễ. Cậu ấy xuống tàu rồi, đương nhiên sẽ chẳng còn liên can gì tới người trên thuyền nữa. Các vị đã nhận được chút lợi, lại tránh được phiền phức phải báo cáo lên trên, ai cũng vui vẻ đúng không?"

Thấy thuyền viên vẫn còn chút do dự, Phong Vân Minh tính toán nói thêm mấy câu nữa. Nhưng từ hệ thống nói, cậu cần thiết phải cho ra ngọc bội mới thành công, vì cốt truyện hoàn chỉnh, Phong Vân Minh vẫn là đem ngọc bội lấy ra tới.

Khối ngọc bội này xác thật là đồ gia truyền, chất ngọc ôn nhuận, màu tươi sáng lại còn trong suốt, vừa nhìn đã biết không phải vật tầm thường, giá trị không hề nhỏ. Vốn dĩ thuyền viên vẫn còn chút do dự, nhưng vừa liếc thấy món đồ, ánh mắt lập tức thay đổi, không nói hai lời liền cầm lấy, nụ cười có chút nịnh nọt:

"Tiên sinh nói phải, tiên sinh nói gì đều đúng cả! Chuyện hôm nay, coi như tôi chưa từng thấy gì. Nhưng nói trước, lần sau mà còn có người làm trò này, tôi nhất định giao hết cho cảnh sát, không nể mặt ai đâu!"

Mọi người xung quanh vừa thấy trò hay đã kết thúc, liền sôi nổi tan đi. Thuyền viên vừa đi, những người xúm lại xem trò cũng liền rời.

Phong Vân Minh hoàn thành nhiệm vụ xong, cũng chẳng còn gì làm, thấy Lăng Xuyên bận rộn nhặt lại hành lý bị thuyền viên vứt đầy đất, cũng không nói gì thêm liền hòa vào dòng người cùng ra ngoài. Chờ Lăng Xuyên ngẩng đầu lên, Phong Vân Minh đã sớm đi không thấy bóng dáng.

Lúc này, Phong Vân Minh ở trong lòng cùng hệ thống bất mãn: "Tôi đều đem ngọc bội gia truyền đưa cho người ngoài, cậu lại chỉ cho tôi có 10 điểm?"

Hệ thống nói: "Đây chỉ là một chi tiết nhỏ của cốt truyện, cậu không làm cũng không sao cả. Nhưng hiện tại cậu chỉ là một tay mới, số điểm bằng không, tôi tương đối kiến nghị cậu làm nhiệm vụ này."

"...được rồi, bỏ đi." Phong Vân Minh cảm thấy hệ thống nói cũng có lý, hơn nữa cậu cho thì cũng cho rồi, làm gì còn cơ hội mà cò kè mặc cả, vừa rồi nói cũng chỉ là để phát tiết bất mãn một chút. Nhưng nhìn lại hiện tại, trừ bỏ rương quần áo, ví cậu cũng chẳng còn là bao, chỉ sợ tiền để nghỉ ngơi qua đêm nay cũng không có.

Cậu ở trong lòng thở dài một hơi, rồi quyết định đi ăn gì đó rồi tính tiếp.

Phong Vân Minh nguyên bản là một người lính cứu hỏa, đã trải qua vô số tai nạn, số lần cứu người càng là không đếm xuể.

Chỉ là lần này đám cháy quá lớn, đoàn đội của cậu không phát hiện ra một em bé đã hôn mê bị đè dưới mấy tấm ván giường, Phong Vân Minh vì cứu em nhỏ mà vội xông vào đám cháy lần nữa. Đứa bé vừa được cậu ôm vào trong ngực chưa kịp bế ra ngoài, thì chính cậu đã mất mạng trong đám cháy đó.

Nhưng đương lúc chờ đợi cơ thể mình hoàn toàn tử vong, hệ thống bỗng nhiên giáng xuống, nói có thể cho cậu một cơ hội sống lại 30 phút trước khi chết. Chỉ là cơ hội như thế thì không dễ dàng được đến, cậu cần thiết giúp nó sắm vai các nhân vật bị khuyết thiếu ở bất đồng thế giới mới có thể chụp lấy cơ hội này.

Phong Vân Minh nhớ tới bé con vẫn còn non nớt như thế, ngực của bé vẫn còn hơi phập phồng vì hô hấp, liền đồng ý yêu cầu của hệ thống..

Bỗng nhiên, Phong Vân Minh nghĩ ra cái gì, liền hỏi: "Những nhân vật cậu yêu cầu tôi sắm vai... có đồng tính luyến ái không?"

Hệ thống có vẻ đang bận rộn cái gì, một lát sau mới trả lời: "Sao cậu lại hỏi như vậy?"

Phong Vân Minh nhớ tới tình sử nhấp nhô của cậu, từ tiểu học cho đến phổ thông, vẫn luôn có các nam sinh gửi thư hay tỏ tình cậu. Thậm chí về sau khi đã đi làm cũng là như thế.

Ví dụ như lần trước đó cứu một cậu nam sinh có vẻ ngoài khá dễ nhìn, cậu nam sinh ấy liền nắm lấy tay cậu mà khen tới tấp "Ca ca thật là lợi hại! Ca ca cũng rất đẹp trai nữa!" nói như vậy, liền làm cả người cậu nổi đầy da gà.

Cậu cho rằng chính mình là trai thẳng, vô pháp tưởng tượng ra hai tên đàn ông ở bên nhau sẽ như thế nào. Lại nhớ tới, em gái cả ngày đắm chìm trong tiểu thuyết BL, cậu liền hướng em kể ra hết bối rối, lại nhận về sự "trấn an" bảo cậu hãy tiếp nhận hiện thực.

Phong Vân Minh trả lời hệ thống: "Tôi là trai thẳng, tôi sẽ không sắm vai mấy nhân vật đồng tính yêu đương với đàn ông."

Hệ thống nghe thế liền vỗ ngực đảm bảo: "Cậu yên tâm đi, tôi chọn lựa thế giới đều là từ khu vực nam tần chính thống, đều là mấy cuốn tiểu thuyết về Long Ngạo Thiên, đảm bảo tất cả mọi người đều là thẳng nam."

Nghe xong những lời này, Phong Vân Minh liền an tâm: "Thế thì được rồi."

Nhưng mới yên tâm được một phút, cậu lại nghe thấy hệ thống nói: "Nhưng mà, tiểu thuyết Long Ngạo Thiên là thuộc khu nam tần, cậu sẽ buộc phải làm mấy cái nhiệm vụ."

Phong Vân Minh nghe vậy liền căng thẳng trong lòng, cẩn thận hỏi: "Nhiệm vụ gì?"

"Thứ nhất, Long Ngạo Thiên như nhau đều có mấy vị tri kỉ lận, nên cậu ít nhất cũng phải có bảy người."

"Bảy người?" Phong Vân Minh nói, "Ý cậu là bảy lão bà sao?"

"Là bạn đời." Hệ thống một chút cũng không rối rắm cái xưng hô này, "Ít nhất bảy người." Có vẻ sự chú ý của nó đều tập trung ở số lượng.

Phong Vân Minh cảm thấy thực sự rất khó khăn, cậu một mảnh tình vắt vai cũng chưa có, giờ phải làm sao để tìm về bảy cái lão bà?

"Bảy người thực sự hơi khó, có thể giảm bớt một chút không?"

Hệ thống cũng không có hà khắc quá mức, chỉ là nói: "Vậy không ít hơn hai người."

Một chút liền từ bảy người xuống hai, không biết vì sao Phong Vân Minh lại có cảm giác được kiếm lời.

Ngay sau đó, hệ thống lại nói tiếp yêu cầu: "Thứ hai, cậu cần thiết phải nói mấy câu trích lời nổi tiếng của Long Ngạo Thiên."

"Mấy câu trích lời nổi tiếng của Long Ngạo Thiên? Đó là cái gì?"

"Ví dụ như 'Ngươi chơi đùa với lửa' 'ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo' ' Trong từ điển của Long Ngạo Thiên ta không có hai chữ không thể' các thứ."

Cố ý xem nhẹ mấy câu nói kỳ quái ấy, Phong Vân Minh hỏi: "Cái này có thể chính mình chọn không?"

Hệ thống chặt ngay: "Không."

Biết không có đường thương lượng, Phong Vân Minh cũng không nói thêm gì nữa.

"Từ giờ hệ thống tôi chính là tiểu trợ thủ của cậu, cậu có thể tìm tôi lúc nào cũng được. Tiện nói, cậu có thể gọi tôi là Tiểu Nhất."

"1?"

"Đúng. Danh hiệu của tôi chính là 1, cậu có thể kêu tôi là Tiểu Nhất." Nói xong, nó lại tiếp tục phổ biến, "Chúng ta hiện tại liền bắt đầu hành trình, thế giới đầu tiên chúng ta tới được gọi là《 Kẻ Kiêu Ngạo Thời Dân Quốc: Thương Lan, nổi gió lên 》."

Tới đó, Phong Vân Minh liền mở mắt, tỉnh dậy trên một con tàu tới thành Thương Lan.

---------

  • Áo mã quái (马褂): Là lớp áo khoác bên ngoài của nam thời đó.
  • Áo trường sam (长衫): Áo dài thời Dân Quốc.
  • Đồng Ngân Nguyên (银元) - đồng bạc, còn được gọi là bạc Long Dân Quốc: Loại này thường được xem là tiền "cứng" và dùng rộng rãi nhất, tương đương tiền kim loại có giá trị cao (Lúc này đã có tiền giấy).

(Ụa trên wattpad tui chèn ảnh ngon ơ mà lên tyt lúng túng quá 🥹 Tui mới biết tới tyt thui, ai biết cách chèn ảnh vào chương thì chỉ tui với huhu)

...

Lời của Tiểu My đồng học - dịch giả đâyy: Huhu dịch truyện sao mà khó thếee ༼⁠;⁠'⁠༎ຶ⁠ ⁠۝ ⁠༎ຶ⁠༽ Khóc tám trận cũng không ngờ được thực sự đi dịch lại khó hơn nhiều so với lúc đọc hiểu truyện ಥ⁠‿⁠ಥ Dịch rồi edit, edit xong lại soát lên soát xuống, còn phải cẩn thận xem có đoạn nào dịch có bị hướng Hán Việt không 。⁠:゚⁠(⁠;⁠'⁠∩⁠'⁠;⁠)゚⁠:⁠。 Thế mà cứ tưởng các chị dịch giả làm dễ lắm, ngồi ăn bánh uống trà tay gõ vài nghìn từ rồi đăng lên... Xin lỗi, là em sai rồi!!! (⁠༎ຶ⁠ ⁠෴⁠ ⁠༎ຶ⁠) Chưa bao giờ thấy một chương truyện lại dài tới vậy Q×Q Bệnh đau lưng ở tuổi vị thành niên lại tới nữa rồi QAQ Huhuhuhuhuhuhu (Ai oán ai oán).

Nếu thích hay cảm thấy truyện dịch cũng okela thì hãy nhấn bình chọn chương cho Tiểu My đồng học nhe (⁠ʃ⁠ƪ⁠^⁠3⁠^⁠)Hê hê hê chương này 2862 từ lận đó (lắc mông lắc mông khoe khoang khoe khoang).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play