Mặc dù con cá đầu tiên đã làm ông lão tiêu hao không ít sức lực, nhưng sau khi ông đi qua chỗ Lý Hữu Phúc trò chuyện một lát rồi quay lại, tinh thần coi như cũng hồi phục được chút ít.
Nói thật, cũng nhờ ông gặp may. Nếu phải liên tiếp kéo cá thì chắc chắn ông không chịu nổi.
Vả lại, ông lão này tính tình rất cố chấp, căn bản không tin tay nghề câu cá của người tài xế trẻ. Ông sợ rằng nếu tài xế chẳng may câu trúng con cá lớn thì sẽ để vuột mất. May mắn là ông lão chuẩn bị đồ nghề khá tốt, lưỡi câu, dây câu đều được làm khá chắc chắn.
Lý Hữu Phúc cũng có một cảm giác: hình như theo sự phát triển của khoa học kỹ thuật, chất lượng nhiều đồ đạc ngày càng tệ đi. Như chiếc xe đạp Nhị Bát Đại Giang trước đây, một cái có thể dùng bao nhiêu năm. Nhưng đời sau của anh, xe đạp hiện đại nhiều khi chỉ chạy được vài năm đã hỏng.
Giữa trưa, trời nắng nóng, sau một hồi kéo cá, mồ hôi trên lưng ông lão đã ướt đẫm áo.
Dù vậy, nhờ tuổi cao kinh nghiệm nhiều, ông lão vẫn kéo được một con cá nặng chừng năm sáu cân. Cuối cùng, với sự giúp sức của cậu tài xế, con cá cũng được đưa lên bờ. Ông lão mệt đến mức rã rời, nhưng tinh thần lại rất phấn khởi.
Ông vừa ngồi thở dốc vừa chỉ huy cậu tài xế buộc cá. Ông bảo tài xế học cách của anh em Lý Hữu Phúc: tước vỏ cây làm dây, xuyên qua mang cá, buộc lại thả xuống sông nuôi. Trước đó, mấy con cá nhỏ ông bắt được đều bỏ vào thùng gỗ, giờ nhờ lời khuyên của Lý Hữu Phúc, mấy con cá to mới được buộc dây thả xuống nước.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT