Nghe Lý Hữu Phúc nói xong, sắc mặt mẹ anh vốn âm trầm, như mây đen vần vũ phủ kín bầu trời, khiến người ta khó thở.
Thế nhưng chỉ trong chốc lát, vẻ u ám ấy bỗng tan biến, như có cơn gió thần kỳ thổi bay hết mây đen, để ánh mặt trời rực rỡ xuyên qua, chiếu sáng cả thế giới.
Đôi mắt bà ánh lên tia sáng ngạc nhiên, khóe môi khẽ nhếch, gương mặt tràn đầy mong đợi, như đang nhìn thấy một tương lai tươi đẹp.
“Trong nhà cần phiếu nhiều lắm, nào là phiếu đường, phiếu gạo, phiếu vải, phiếu bông, phiếu dầu ăn… Càng nhiều càng tốt cả.”
Trong giọng nói bà chan chứa mong chờ. Đôi mắt hơi nheo lại, ánh lên khát khao về những thứ vật dụng đủ đầy. Hai bàn tay bất giác đan vào nhau, như đang tưởng tượng đến cảnh gia đình được hưởng một cuộc sống sung túc.
“Được rồi, mẹ, con nhớ kỹ. Mấy thứ phiếu ấy, đến lúc con sẽ đổi nhiều cho mẹ.” – Lý Hữu Phúc vỗ ngực chắc nịch. Trong mắt anh ánh lên vẻ kiên định, đôi chân mày toát ra nét quả cảm. Anh đứng thẳng người, hệt như một chiến sĩ sắp xuất chinh, quyết mang chiến thắng về cho gia đình.
“Thôi, không nói nữa, ăn cơm đi, kẻo nguội.” – Mẹ anh lên tiếng, cả nhà liền nhanh chóng ngồi vào mâm.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play