Chương 07
Con cá chép kia bị năng lực thôi miên của anh bao trùm, trông cứ như thật sự nghe được tiếng lòng của anh vậy.
Nó chẳng thèm ngó tới cái lưỡi câu bên kia với con giun tội nghiệp nữa, mà đong đưa cái đuôi, vẫy vây loạn xạ, rồi thẳng hướng lưỡi câu của anh mà bơi tới.
Khoảng cách vốn gần, nó liền lao tới ngay bên cạnh. Không cần do dự, không cần thử thăm dò, nó há to mồm, “ực” một cái nuốt chửng lưỡi câu vào miệng.
Anh còn đang tập trung “thi triển tâm pháp dưới nước”, thì trên bờ, thầy Tào thấy phao câu lặn xuống, hoảng hốt hét:
– “Lý Hữu Phúc! Mau giật đi, phao chìm rồi kìa!”
Dân câu cá thì lạ lắm, thấy phao người khác động thì còn nôn nóng hơn chính chủ.
Đời trước anh vốn là “lão làng” câu cá, nghe hét thế là phản xạ tự nhiên, vung cần giật một phát.
Lưỡi câu sắc lẹm đâm rách môi cá chép. Con cá đau quá bừng tỉnh khỏi trạng thái thôi miên, giãy đạp dữ dội lao thẳng về vùng nước sâu.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT