“Hữu Phúc, cách này hay đó! Ở những chỗ nước cạn mà đặt lồng bắt lươn như vậy, chẳng những bắt được lươn, chạch, mà còn có thể bắt cả rắn nước nữa! Lươn, chạch hay rắn nước thì đều có thể đem bán lấy tiền.”
“Bác hai, Cậu ba, trong lồng bắt lươn mình có thể dùng nan tre đan thành mấy cái giỏ tròn nhỏ hình bầu dục, bên trong để chừa một cái lỗ. Như vậy, mình có thể nhét giun đất hoặc ruột cá vào trong đó, rồi bỏ cả giỏ vào trong lồng bắt cá hay lồng bắt lươn. Cách này dụ mồi sẽ hiệu quả hơn hẳn que tre, lại tiện hơn nhiều.”
“Ừ, Hữu Phúc, đúng là cách này tốt thật, chắc chắn hơn dùng que tre nhiều. Que tre dễ tuột, lại khó nhét giun đất nhỏ. Còn cái giỏ tròn này thì có thể bỏ cả ruột cá vào, vừa gọn vừa tiện.”
“Diệp kế toán, chú ghi nhớ lời Hữu Phúc nói đi, lát nữa thôn dân chặt trúc về thì truyền đạt lại cho họ rõ.”
“Việc đan lồng bắt lươn với giỏ mồi này phải làm ngay. Tốt nhất hôm nay trước khi trời tối đã có sẵn mấy cái để đem ra thả xuống nước.”
Kế toán Diệp Sinh Hữu nghe vậy, mắt sáng rực nhìn Lý Hữu Phúc. Người với người sao lại khác nhau đến thế? Cái đầu của thằng bé này sao mà thông minh quá! Chỉ tiếc con gái thứ hai nhà mình da dẻ đen nhẻm, chẳng xứng với nó. Nếu không thì ông cũng đã sớm muốn gả con gái cho rồi.
Sau khi cùng bác hai, cậu ba và mấy người trong đội bàn bạc xong việc đan lồng bắt lươn và giỏ mồi, Hữu Phúc rời văn phòng đội sản xuất, một mình đi về phía sau núi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT