“Ai chà, cháu mua sườn về đã quý lắm rồi, sao còn mua cả giày vải cho chúng ta nữa thế?” – bà ngoại trách yêu – “Mau đem về cho ba mẹ con đi mà dùng, bà với ông ngoại cũng còn giày đi được rồi.”
“Bà ngoại, nhà con ai cũng có giày mới cả rồi. Con mua đến mười một đôi giày cơ. Ông bà nội con cũng có phần như nhau.” – vừa nói, Lý Hữu Phúc vừa lôi ra hai đôi giày vải cuối cùng trong túi, cầm trên tay đưa cho bà ngoại xem.
Chưa kịp để bà ngoại trả lời, anh đã xách túi vải quay người chạy ra cửa, vừa đi vừa nói:
“Bà ngoại, con sang nhà ông bà nội đây!”
Ra tới cửa, hai bé Vương Tiểu Mẫn và Vương Tiểu Nha đang đứng ngó nghiêng, mắt dán vào cái nồi xương hầm trên bếp đất, nuốt nước miếng ừng ực vì thèm.
Thật ra, cuộc sống dân làng Thượng Hà đã khá hơn trước nhiều, nhưng lũ trẻ nhỏ vẫn chưa được ăn uống no đủ như người ta.
Chính vì vậy, Lý Hữu Phúc càng thêm nhiệt tình giúp đỡ bà con trong thôn. Một phần cũng vì ký ức kiếp trước: trước khi nhảy lầu, anh nợ nần khắp nơi – từ cha mẹ, chị gái, họ hàng, đến bạn bè và cả bạn cùng phòng đại học. Ai cũng cho anh vay ít nhiều, nhưng anh không có khả năng trả lại. Không phải anh cố tình quỵt, mà do hoàn cảnh ép buộc.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play