So với hôm trước bán cho nhà ăn Bắc Đại, lần này bán cho nhà ăn nhà máy cán thép còn thuận lợi và giá trị hơn nhiều.
Lý Hữu Phúc đi theo Tiêu chủ nhiệm, hai nhân viên bảo vệ phụ nhau kéo chiếc xe thồ của anh về phía nhà ăn. Đến nơi, Tiêu chủ nhiệm lập tức cho người khiêng ra một chiếc cân bàn, rồi chỉ đạo vài nhân viên cởi dây mây trên xe ra.
Khi lớp dây buộc được gỡ xuống, hiện ra bên dưới là một con sói hoang và một con lợn rừng to tướng. Cả đám người vây quanh đều không giấu nổi vẻ phấn khích. Con sói thì chẳng đáng bao nhiêu, lột da rồi cũng chỉ hơn hai chục cân. Nhưng con lợn rừng thì mới thật sự kinh người – nhìn qua thôi cũng biết ít nhất phải hai trăm rưỡi cân.
Không cần Tiêu chủ nhiệm sai bảo, một nhân viên nhà ăn đã xách hai chân con sói, đặt lên cân. Quả nhiên, vừa tròn hai mươi cân. Cân xong, họ lập tức cất riêng số thịt sói.
Tiếp đó, bốn nhân viên khác cùng nhau khiêng con lợn rừng lên bàn cân. Kim đồng hồ dừng lại ở mức hai trăm năm mươi ba cân – mà đây còn là sau khi đã rút máu, nếu nguyên vẹn chắc còn nặng hơn.
Tiêu chủ nhiệm quay sang Hữu Phúc, cười hỏi:
“Hữu Phúc, thịt lợn rừng với thịt sói, chú tính đồng giá ba đồng một cân, được chứ?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play