Nếu không tận mắt chứng kiến thì chẳng ai tin nổi! Cái này đâu còn là câu cá nữa, rõ ràng là cá tự tranh nhau đi đầu thai, sợ chậm một bước thì lỡ mất hàng ngũ vậy!
Liên tiếp kéo được năm sáu con cá trắm cỏ, mỗi con nặng hơn một cân, lúc này Lý Hữu Phúc mới bắt đầu giảm tốc độ. Anh thay đổi nhịp điệu, khi thì kéo một hai con cá trắm, khi thì câu được cá chép, có lúc lại là mấy con cá diếc, xen kẽ thêm vài con cá trê, lươn, chạch… Cứ thế, từ lúc bắt đầu câu ở bờ sông Kim Thủy cho tới hơn ba giờ rưỡi chiều, cả nhóm đã thu hoạch tới chừng 170–180 cân cá.
Thực ra, đây còn là Hữu Phúc cố tình “kiềm chế”. Nếu anh thật sự thả tay, chẳng mấy mà lật đi thêm một hai mẻ lớn nữa.
Năng lực thôi miên của anh đã lan rộng ra tầm ba mươi mét, trong phạm vi ấy gần như quét hết được tình hình dưới nước. Cá thì lúc nào cũng di chuyển, đàn này đi đàn kia lại tới, nghĩ muốn không câu nhiều cũng khó. Đã là dân câu cá, thấy ngay trước mặt có cá lớn lượn qua mà không bắt, quả thực khó lòng cam chịu.
Có điều, nếu cứ tiếp tục kiểu này, dù sông có nhiều cá đến mấy thì cũng chóng vơi. Dù sao bờ sông Kim Thủy lúc nào cũng đông người câu, ai cũng sẽ gỡ được một phần. Vả lại Hữu Phúc có không gian riêng, có chỗ cất giữ, đâu cần tranh giành từng con cá với người dân cực khổ nơi đây.
Hôm nay anh chỉ muốn câu nhiều một chút, để anh chị em và cha mẹ hiểu rằng anh có thể kiếm được cá đều đặn. Sau này khi trong nhà có thêm thịt nộp thuế, hay cần đổi vật tư, cũng sẽ có lý do hợp tình hợp lý.
– Các anh chị, mấy giờ liền tay đều mỏi nhừ rồi, chúng ta về thôi. – Hữu Phúc lên tiếng.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT