Chương 14: Về quê ngoại
Mẹ dúi cho anh cái túi vải nhét mấy bát bột ngô:
— “Con mang theo mà ăn dọc đường, trong nhà cũng chẳng còn bao nhiêu. May mà hôm qua con bán cá với ba ba được hai chục đồng, có thêm phiếu nữa, mẹ tính trưa nay đi mua thêm ít gạo.”
Cả nhà có tám miệng ăn, mà lương thực tem phiếu ít ỏi: cha được 28 cân, mẹ 14 cân, mỗi anh chị em 14 cân, riêng tiểu muội mới 4 cân. Với cái bụng “ăn như trâu” của đám thiếu niên trong nhà, bảo đủ thì đúng là chuyện cổ tích.
Sáng sớm, cha mẹ dắt tiểu muội đi làm ở nhà máy, anh cả với hai chị cũng vác gùi ra đồng hái rau dại. Anh thì lững thững chờ mọi người đi hết mới xốc gùi lên, hướng thẳng ra phố.
Đi qua đầu ngõ, bên trái là hợp tác xã cung tiêu, bên phải nhà hàng quốc doanh. Anh chẳng dại gì ghé quán quen, sợ hàng xóm thấy lại dị nghị “thằng nhỏ này có tiền mà giấu”. Thế là rẽ thẳng vô hợp tác xã.
Anh lễ phép:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT