“Thẩm, muốn nói thì cứ nói, dù sao cũng không ai muốn,” Trần Ngư giả vờ không thèm để ý trả lời.
“Đúng vậy, cha, nương, thẩm, Tiểu Ngư nói rất đúng. Dù sao đến Nguyệt lâu cũng chỉ thu đồ cha đưa qua, bọn họ có biết cũng vô dụng, có phải không?” Trần Yến hai mắt sáng ngời, nhắc nhở nói.
“Này cũng không ổn, nếu thật bị bọn họ biết, đến lúc đó tới dây dưa cha ngươi, nên làm thế nào bây giờ? Thu hay là không thu?” Lâm thị đưa tay chọc vào trán Trần Ngư, nhàn nhạt hỏi.
Vuốt cái trán của mình, Trần Ngư lẩm bẩm: “Nương, sao ngươi cứ chọc trán ta vậy? Lại chọc ta, ta biến ngốc tử, lúc đó ngươi đừng khóc đấy!” Thật là chán ghét.
“Hà hà, đứa nhỏ này, thật thú vị!” Lương thị sờ sờ đầu nàng, trong lòng gánh nặng vẫn chưa tiêu trừ, rồi nhìn sang Lâm thị: “Ngươi nói cũng đúng, nhưng cứ như vậy, biết làm sao cho phải?”
Vài người đều trầm mặc. Ai cũng không muốn bỏ phần bạc kiếm dễ dàng này, nhưng nếu để người khác biết, liền chẳng còn dễ dàng mà kiếm bạc nữa, tiến thoái lưỡng nan.
Trần Ngư nhìn dáng vẻ khó xử của mọi người, cũng hiểu được tâm tư bọn họ. Quả thật chuyện này khó xử, chỉ muốn ba nhà bọn họ làm, tất nhiên sẽ đắc tội người khác. Mà cả thôn đều sống dựa vào bờ biển, nàng nghĩ đến tình cảnh kia liền thấy khủng bố, chưa đầy một năm, tài nguyên bờ biển sẽ cạn kiệt.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play