“Là thật sự đó,” Lâm thị thấy mọi người không tin nổi, biết họ bị niềm vui bất ngờ làm cho choáng váng, liền mỉm cười giải thích:
“Trước đây chúng ta đã thương lượng với người ta rồi, nhưng sợ việc không thành, cho nên vẫn không dám cho các ngươi biết. Nay được bọn họ đồng ý, còn cho phép đem vật trong biển hái lên đem bán cho họ, ta mới tới nói với các ngươi một tiếng, để cả nhà cùng vui.”
Nghe Lâm thị giải thích xong, Lương thị với Lý thị mới thật sự tin. Trong mắt hai người đều ánh lên niềm vui —— phải biết, như vậy thì thu nhập sẽ nhiều hơn.
Ngày thường bận rộn trên ruộng, nhiều khi cơm còn chẳng đủ no. Nay bọn nhỏ chỉ cần ra bờ biển chơi cũng có thể kiếm bạc, sao lại không khiến họ mừng rỡ?
“Thím, việc này chỉ có thể làm được chừng hai tháng, chờ thời tiết lạnh rồi thì không làm được nữa!” Trần Ngư nhắc nhở, kẻo mọi người mừng quá rồi thất vọng lại càng nhiều.
“Có thể kiếm là tốt rồi, tẩu tử a, vẫn là ngươi tốt, còn nhớ thương chúng ta,” Lý thị cười tươi, nắm tay Lâm thị đầy cảm kích. Cách kiếm tiền như thế, ai cũng muốn giữ kín cho riêng mình, chẳng ngờ Lâm thị chẳng giấu giếm điều gì, lại còn nói hết ra, tấm lòng ấy há phải dăm ba câu mà nói hết được.
“Ngươi xem ngươi nói kìa, bọn nhỏ đều nhờ ngươi chiếu cố, đây chỉ là việc nhỏ thôi,” Lâm thị mỉm cười, vỗ vỗ tay nàng, trong lòng cũng rất vui.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT