Vài người tới cãi cọ ồn ào, lúc đi cũng lộn xộn, làm cho người ta không nói nổi một lời.
“Rốt cuộc cũng đi rồi.” Lúc này Chu thị mới thở ra, gương mặt lộ nụ cười tươi.
“Nương, sao ngươi lại tới muộn như vậy?” Trần Dũng theo sau lưng nàng, bất mãn nói: “Nãi nãi vừa rồi hung dữ như thế, ta nhìn mà cũng sợ hãi!”
“A Dũng, cái này không trách nương ngươi, muốn trách thì trách ta lão bà tử này, là ta giữ nương ngươi lại.” Chu lão thái cười tủm tỉm, hoàn toàn không còn dáng vẻ khí thế khi nãy.
“Nương, sao lại thế này?” Lâm thị thấy vậy thì ngạc nhiên, không nhịn được hỏi.
“Nương, chúng ta nên mời bà ngoại cùng các cữu cữu vào nhà uống nước đi…” Tiểu Ngư thấy một đoàn người vẫn đứng ở cửa, liền nhắc nhở.
“A, đúng rồi, đều do đầu óc ta hồ đồ!” Lâm thị lúc này mới sực nhớ, tự trách không thôi vì đã để nương cùng đại ca đứng ngoài cửa, vội vàng mời người vào nhà, rồi lo đi pha trà rót nước.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play