“Nương, nương, ta muốn ăn tóp mỡ, ta muốn ăn tóp mỡ…” – hương thơm tóp mỡ từng đợt bay đến, khiến Trần Vân chịu không nổi, nắm chặt lấy tay Trương thị.
“Cái kia không phải của nhà ta, Vân nhi ngoan, trở về nương nấu cơm cho ngươi ăn.” – Trương thị vừa làm ra vẻ khó xử, vừa đau lòng khuyên bảo, định kéo hắn về.
“Ta không cần! Nãi nãi, ta muốn ăn tóp mỡ! Ngươi thương ta nhất, ngươi từng nói Tiểu Ngư bọn họ đều là sao chổi, có đồ ngon cũng phải nhường cho ta. Ta mới là tôn tử ngươi thương nhất! Ô ô… nãi nãi, ngươi lừa ta, ngươi lừa ta…” – thấy nương muốn kéo mình đi, Trần Vân liền giãy ra, khóc lóc om sòm.
Trần Ngư nghe thấy những lời này, lửa giận bốc thẳng lên. Cái đầu óc của Hồ thị rốt cuộc có vấn đề gì mà lời nào cũng dám nói ra miệng? Gặp hạng người như vậy, nếu mềm yếu một lần thì cả đời đều bị nắm chặt trong tay, xoay người cũng chẳng thoát.
“Vân nhi ngoan, đừng khóc, nương đau lòng muốn chết vì con đây.” – Trương thị ôm lấy Trần Vân, mặt mày toàn vẻ ấm ức, như thể người bị bắt nạt là bọn họ vậy.
Trần Dũng thấy tình hình càng lúc càng mất kiểm soát. Ai nấy đều nổi giận đùng đùng, bây giờ lại thêm nhị thẩm xen vào, sự việc đã vượt khỏi tầm dự liệu. Trong lòng hắn không khỏi kêu thầm: “Nương ơi, cứu mạng với, sao còn chưa tới? Nếu ngươi không ra đè nén, tam thẩm e là sẽ bị hại mất.”
Trước mắt sự thật quá rõ ràng. Người đứng ra hết rồi, kể cả hắn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT