“Nhưng mà… bên đại bá mẫu, chẳng lẽ lại không đến thăm một chút sao!?” Lâm thị bị hai con gái khuyên nhủ cũng động tâm, trong lòng nghĩ đến nhị tẩu làm người như thế nào, lại nhớ đại tẩu từng nói nhị ca vẫn ở giả bệnh trong trang, hai phu thê thì lười biếng còn quay sang trách các nàng ăn trộm tiền, nghĩ vậy lại tức giận, tâm tư muốn đi cũng phai nhạt bớt.
Chỉ là, mặc kệ thế nào, bên đại tẩu vẫn muốn ghé qua, không nói gì khác, riêng việc đại tẩu đưa tiền tới cho mình, bản thân cũng nên có qua có lại, miễn để tổn thương tình cảm.
Trần Ngư chớp mắt, cười tinh nghịch:
“Nương, đại bá mẫu nhất định sẽ hiểu cho nương. Chúng ta không cần phải đến, con mua ít đồ, để A Dũng ca mang sang cho đại bá mẫu. Người đối với Tiểu Ngư tốt như vậy, nhất định sẽ rõ lòng chúng ta!”
“Xuân nương,” lúc này Trần Đông Sinh từ trong sân đi vào, khẽ nói:
“Nghe lời bọn nhỏ đi, đừng sang bên đó nữa, bằng không lại chịu ấm ức oan uổng thôi!”
Hắn vốn thương Lâm thị cùng mấy đứa nhỏ, luôn là bị liên lụy vô cớ. Nói thật, có đi thì cũng chỉ để bị mắng, chẳng được gì tốt.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT