“Kia là ai đi tới Lý trang Lý gia, tung lời rằng ta thì đanh đá lại lười biếng, việc gì cũng không làm; rằng cô nương nào gả cho A Dũng nhà ta, tất sẽ bị ép đến sống không nổi?” Chu thị lại hung hổ chất vấn.
“Chuyện ấy… nào có liên quan đến ta!?” Sắc mặt Trương thị tái nhợt, lời biện giải càng thêm yếu ớt.
Chu thị mỗi một câu hỏi, Trương thị liền chột dạ thêm một phần. Vẻ mặt cực kỳ mất tự nhiên, giọng nói càng lúc càng run rẩy. Trong ánh mắt nàng ta lộ rõ sự nôn nóng lo sợ, trong lòng chỉ nghĩ: Chuyện này… sao nàng ta đã biết được rồi!?
“Đại bá mẫu,” Trần Ngư thấy Chu thị giận đến run người, thương bà, liền bước lên đỡ, dịu giọng khuyên: “Ngươi bớt giận, tức giận quá thì thân thể chẳng chịu nổi đâu.”
Chu thị run rẩy cả người, nghe lời Tiểu Ngư, vành mắt đỏ hoe, khóe môi run run, trừng về phía Trương thị mà mắng:
“A Dũng là cháu ruột ngươi, thế mà ngươi lại nhẫn tâm bày kế hủy đi nhân duyên của nó! Nếu chẳng phải hôm nay ta dẫn A Dũng ra đại bến tàu bán cá, tình cờ gặp được thân thích nhà Phùng gia, ta còn tưởng trong xương cốt rằng duyên của A Dũng chưa tới, hay người ta chê nhà ta nghèo. Nào ngờ đâu, lại là cái nữ nhân không biết xấu hổ, độc ác nhẫn tâm như ngươi, ngồi đó mà tung hỏa mù, châm ngòi ly gián!”
“Nương A Dũng, rốt cuộc là thế nào vậy!?” Trong đám người có kẻ đã hiểu lờ mờ, liền lớn tiếng hỏi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT