Tiếng nói kia vang lên chính là của Nhị thẩm, dáng người thấp bé, khóe miệng lúc nào cũng trễ xuống, bất kể cười hay khóc thì gương mặt vẫn mang nét tang thương. Người như thế, chẳng mấy ai ưa, bởi dẫu nàng có nói gì đi chăng nữa cũng dễ khiến người ta cảm thấy chói tai, nên trong Trần gia cũng rất ít người chịu cùng nàng nói chuyện.

Giờ phút này, Nhị thẩm Trương thị lại giở giọng chua ngoa, gương mặt khó coi càng làm người ta khó mà vui cho được.

“Nhị thẩm, thuyền còn chưa cập bến, người nôn nóng gì chứ? Đệ ta chẳng phải đã tới rồi hay sao?” – Trần Yến bất mãn lên tiếng, có chút gắt gỏng.

“Yến nhi, sao con lại dám nói chuyện với Nhị thẩm như thế? Mau qua đứng sang một bên!” – Lâm thị vừa nghiêm giọng dạy bảo, vừa kín đáo nháy mắt ra hiệu cho con gái, ý bảo nàng thôi đi, đừng gây thêm chuyện.

Trương thị bắt được cơ hội, lập tức thao thao bất tuyệt, chẳng thèm bận tâm người khác có muốn nghe hay không, liền hướng về phía Lâm thị mà châm chọc.

“Nhị thẩm thật đáng sợ a!” – Tiểu Ngư cố ý làm bộ kinh hoảng, vỗ ngực ra vẻ hãi hùng, để nhân tiện dò hỏi Trần Yến gốc gác sự tình.

“Nàng ấy á, bộ dạng cứ như kẻ sắp chết ấy thôi.” – Trần Yến trốn vào một góc, nhỏ giọng oán than. – “Hừ, Nhị thúc què chân, cũng đâu phải lỗi tại chúng ta, dựa vào đâu mà họ suốt ngày bày sắc mặt khó coi cho chúng ta xem?”

“Nhị thúc làm sao mà què vậy?” – Tiểu Ngư cẩn thận hỏi.

“Còn chẳng phải do Nãi nãi đánh hay sao?” – Trần Yến nhanh miệng buột ra, rồi mới sực nhớ, vội túm áo Tiểu Ngư, khẩn trương dặn dò: – “Tiểu Ngư, chuyện này ngàn vạn lần đừng để lọt ra ngoài! Nếu để Nãi nãi biết ta lỡ lời, chắc chắn bà ấy đánh chết ta mất!”

“À…” – Tiểu Ngư còn chưa tiêu hóa hết lời Yến tỷ, chỉ biết nghiêm túc gật đầu, rồi tò mò hỏi tiếp: – “Nhị thúc chẳng phải là nhi tử ruột của Nãi nãi sao?”

“Đương nhiên là nhi tử ruột rồi!” – Trần Yến liếc nàng, thở dài buồn bã.

“Vậy sao Nãi nãi lại ra tay đánh gãy chân Nhị thúc?” – Tiểu Ngư kinh hãi, trong lòng dấy lên nghi hoặc.

Thấy không ai để ý, lại thấy Tiểu Ngư tha thiết muốn biết, Trần Yến hạ giọng nói:
“Nãi nãi sinh vào ngày mồng Một, còn Nhị thúc lại sinh vào rằm… Sau này có thầy bói đến trong thôn, nói mệnh hai người xung khắc, bảo chỉ khi Nhị thúc thành người tàn tật thì mới hóa giải được. Hồ thị vốn mê tín, lại cho rằng Nhị thúc khắc mệnh bà, nên cuối cùng liền hạ lệnh đánh gãy chân Nhị thúc.”

Khi ấy Nhị thúc vừa mười tám, tuổi trẻ phơi phới, tương lai sáng lạn, nào ngờ bị chính thân nương tàn nhẫn hủy cả đời. Từ đó, hắn vĩnh viễn phải chịu cảnh tàn phế.

Còn Trương thị, vì hận Hồ thị mà chẳng thể công khai phản kháng, cũng chẳng dám từ hôn, đành phải cam chịu mà bước vào Trần gia. Bao nhiêu uất ức dồn nén, nàng liền trút hết lên những người khác trong nhà, gương mặt cau có, lời nói chua chát, khiến ai nấy đều e ngại.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play