“Nương, cha có phải do nãi nãi sinh ra không?” Tiểu Ngư bĩu môi, hỏi, trong lòng sớm đã ôm hoài nghi này.
“Nói bậy gì đó?” Lâm thị nghe xong vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ: “Nãi nãi vốn là người như vậy, đối với ai cũng tàn nhẫn cả. Bằng không, nhị bá của ngươi làm sao lại bị phế mất một chân? Chuyện này cả thôn đều biết. Ngươi còn nhỏ, đừng nghĩ ngợi miên man nữa!”
“Vâng…” Trong lòng hy vọng tan biến, Tiểu Ngư cô đơn gật đầu.
Những ngày dưỡng thương, Tiểu Ngư chỉ an phận ở trong nhà. Thỉnh thoảng có người ghé qua thăm, cũng thuận tiện trò chuyện cùng Lâm thị, an ủi bà. Từ lời bàn tán của họ, Tiểu Ngư biết thêm nhiều chuyện về Trần gia, cũng rõ hơn bao nhiêu sự cực phẩm, trong lòng đối với tương lai dần dần sinh ra lo lắng.
Trần gia có nhiều người như thế, thêm Trương thị cùng Hồ thị, muốn sống yên ổn là điều không thể. Dù cho sau này có kiếm được bạc, liệu hai người đó có để yên sao? Đáp án đương nhiên là không.
Hồ thị vốn không chịu nổi khi thấy ai hơn mình. Trong lòng nàng, tức phụ chỉ là kẻ để mặc nàng sai khiến. Không vừa ý liền khóc lóc, la lối, dọa thắt cổ, lấy chữ hiếu để ép người. Còn Trương thị thì chuyên thừa cơ bỏ đá xuống giếng, đến lúc phân bạc, liệu có buông tha hay sao? Huống chi sau lưng nàng còn có Trần Thu Sinh.
Người nam nhân này mới thật đáng sợ. Giả bệnh giả yếu suốt mười mấy năm mà chẳng ai nhận ra, đúng là khiến người ta rùng mình. Hắn có thể bày mưu tính kế với cả thân nhân, thì sao còn để tâm đến huynh đệ? Nhìn cảnh hắn cãi nhau hôm nọ, rõ ràng là kẻ vừa thiên vị người nhà vừa ngang ngược vô lý. Về sau, khó xử nhất định vẫn là cha.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play