“Tiểu Ngư, con đang nghĩ cái gì thế?” Lâm thị thấy nàng ngẩn ngơ xuất thần, liền buồn bực hỏi.
“Lão gia gia nói lúa mùa cũng có thể gieo a, vì cớ gì chỉ có lúa sớm thôi?” Tiểu Ngư trong lòng so đo, giả vờ mơ hồ lẩm bẩm. Thanh âm kia vừa vặn bị Lâm thị nghe được, chỉ thấy bà kinh ngạc đến há miệng, hơn nửa ngày cũng không thốt nổi một câu.
“Đông Sinh, ngươi xem việc này nên làm sao bây giờ?” Lâm thị trầm tư nửa ngày, cuối cùng vẫn cảm thấy cần phải cho Trần Đông Sinh biết, liền đem lời ấy nói ra, rồi chờ hắn quyết định.
“Này…,” Trần Đông Sinh cũng do dự, có chút khó xử: “Loại lúa mùa, thật chưa từng nghe ai nói qua. Nếu gieo chẳng thành, chẳng phải uổng cả một mẫu giống hay sao?”
Lâm thị thấy hắn chần chừ, lại ngẫm một chút rồi khuyên:
“Không bằng, chúng ta gieo nửa mẫu thôi… Ta tổng cảm thấy, từ khi Tiểu Ngư gặp vị lão gia gia kia, nhà ta việc việc đều thuận. Chàng xem, ngay cả tương ốc cũng bán được bạc, cái gác trước kia, ta nào dám nghĩ tới? Không bằng cứ thử một phen!?”
Trần Đông Sinh suy nghĩ một hồi, mới gật gật đầu:

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play