Từ trước đến nay, nàng vẫn tưởng Trần gia nghèo khổ, chẳng kham nổi đi học đường, trong nhà chữ nghĩa tất không biết, đó vốn là lẽ thường tình. Nào ngờ sự thật lại trái ngược, cả nhà nam tử đều biết chữ, chỉ riêng cha – Trần Đông Sinh – lại chẳng biết. Điều ấy khiến nàng ngẩn người.
“Cũng chẳng trách gia gia, nãi nãi ngươi. Năm ấy gặp nạn đói, cơm còn chẳng đủ no bụng, thì học chữ để làm gì?” Trần Đông Sinh nói tựa hồ hời hợt, song trong đáy mắt lại ẩn nỗi thương tâm chẳng thể xóa nhòa. Nhất định năm đó từng trải qua chuyện gì quá nặng nề, cho nên đến nay mới vẫn luôn đè nén.
Tiểu Ngư nhìn ra được, nhưng chẳng dám nói, chỉ sợ trong lòng cha lại thêm một vết đao.
“Cha, nương, hai người không biết chữ cũng không sao. Nhưng trong nhà chẳng lẽ không thể có lấy một người đọc sách? Đợi khi thu hoạch vụ mùa, chúng ta đưa ca ca vào học đường đi! Việc này, con đã sớm tính cả rồi.”
Phu thê Đông Sinh đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đều lộ một tia chờ mong cùng xao động. Cuối cùng, Trần Đông Sinh gật đầu, giọng mang theo chút kích động:
“Hảo! Chờ thu hoạch xong, liền cho ca ca đi học. Nhà ta cũng phải có một người đọc sách, cấp Trần gia ta tranh lấy chút mặt mũi!”
Trong mắt ông ánh lên kỳ vọng nồng hậu, khiến ai nhìn cũng chẳng nỡ làm phai đi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play