“Cha đi kiếm bạc cho Tiểu Ngư mua chút kẹo ăn,” thanh âm nhu thuận của Trần Ngư vang lên, phá vỡ sự ngưng trệ của đám đông.
“Lời quái gở!” Mã thị giận dữ quát về phía Trần Ngư:
“Trần gia phân hộ khi xưa, lương thóc nhà các ngươi sớm đã hết sạch, hiện giờ các ngươi ăn cái gì? Chẳng lẽ có mè nị? Nhà các ngươi có thể no bụng sao?”
Nàng vốn dĩ muốn châm ngòi ly gián, chẳng tin sau đó còn ai giúp đỡ Trần gia.
“Có ăn được hay không, liên quan gì tới ngươi?” Chu thị tức cực mà cười nhạt, khinh khỉnh đáp:
“Này Đông Lâm gia, ngươi là cha hay là nương của tam đệ ta? Cha hắn hay nương hắn đều chẳng phải ngươi. Hắn có kiếm được bạc cũng chẳng đến lượt ngươi quản. Chẳng lẽ còn phải dâng cho ngươi, dưỡng ngươi tuổi già sao?”
“Phải đó, việc này nháo thật sự là chẳng biết xấu hổ!” Bên ngoài lại có tiếng phụ họa, cũng đều đứng về phía Trần gia.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT