Trần Ngư vừa nghe Trần Yến nói xong, liền kinh hãi thất thần. Cái Hồ thị kia, thật chẳng biết dùng lời nào mà hình dung. Làm nương, lại nguyền rủa chính con ruột mình bị thiên lôi đánh xuống, chết chẳng toàn thây… Ở đời xưa, chết kiểu ấy tức là trời đất chẳng dung, còn liên lụy đến cả người nhà.
Mà một kẻ ngay đến con ruột cũng nỡ hại, thì còn có chuyện gì là không làm được?
Nghĩ đến đây, Trần Ngư chẳng còn bận lòng về sự độc ác của Hồ thị nữa, mà lại thấy buồn bực bởi cách làm của Trương thị.
Theo lẽ, đã phân gia, cuộc sống nàng lẽ ra thong dong, cớ sao vẫn còn gây phiền nhiễu cha nương nàng?
Thật ra, Trần Ngư chỉ nghĩ tới bề ngoài, chứ chưa thấu được nỗi khổ trong lòng Trương thị lúc này.
Vì sao nói khổ? Ấy là bởi danh phận “người hầu”. Từ khi Trần lão đầu giúp Trần Thu ra riêng, Hồ thị liền sai khiến Trương thị hầu hạ mình, nào giặt giũ cơm nước, lại thừa cơ hành hạ, để trút hết căm hờn vì việc phân gia.
Trương thị chẳng ngờ, sau khi phân gia, bản thân chẳng những không được tự do, ngược lại còn bị Hồ thị làm khó, đến nỗi ngày tháng còn khổ hơn xưa, nên trong lòng sinh hận với Lâm thị các nàng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play